Đoạn Tình Thời Chiến
Phạm Đào Nguyên
Tiếng gọi của bé Hạnh và Hương ở phi trường, làm Hùng bừng tỉnh. Thực tế là đây, Hương đã tái giá, bé Hạnh ở với cha ghẻ, nó không nói được tiếng Việt khi đến phi trường đón anh. Một nửa đời gãy đổ, anh mong nhận lại con để dạy dỗ, gần gũi thương yêu, nó là con anh. Hùng bình tĩnh đến độ như không có việc gì xảy ra, đã làm Hương bối rối, lo lắng. Hương mủi lòng, nàng cảm thấy có lỗi, là đã phản bội chồng, làm đổ vỡ một gia đình.

Nàng đã mướn sẵn căn chung cư một phòng ngủ cho anh. Hạnh đã 10 tuổi, anh ôm con vào lòng hôn bằng tất cả tấm lòng yêu thương của một người cha. Hùng biết Hương sẽ về với chồng nàng đêm nay, sau khi đưa anh về chung cư này. Anh không muốn làm khó nàng. Anh suy nghĩ kỹ rồi, níu kéo lại mà chi. Bát nước đã đổ, hốt lại làm sao được. Nàng đã có con với người chồng mới.

Sau khi chỉ vẽ anh tất cả những điều cần thiết cho người mới đến, anh biết nàng cũng sắp giã từ. Anh quay sang nói với con gái:

- Hạnh, con ở với bố nhé, ít nhất một thời gian, con giúp bố. Bố thương con nhất trên đời này.

- Hạnh có phòng riêng ở nhà, ở đây có một phòng, hai cha con làm sao tiện. Hương lo lắng.

- Em yên trí đi, tình thương của người cha thì cái gì cũng không bằng được, cần gì phòng ốc.

Hạnh, con cứ tự nhiên dùng cái phòng ấy, bố ngủ ngoài sô pha. Cứ để anh xử sự với con anh bằng tình thương, thì chuyện gì cũng xong.

Ba, anh Hai và các em của Hùng, đã đến Mỹ năm 75, họ để anh gặp vợ con trước, đó là cách tính toán của họ.

Hồi trước, nghe tin Hương và con ở riêng, ba anh già rồi ở với các em. Bây giờ chuyện đã rõ ràng tất cả, còn gì mà mù mờ.

- Em về với con với chồng, giấy tờ gì em nói, cần anh ký bây giờ không? Anh bình thường, có chút ngỡ ngàng, nhưng em yên lòng, anh sống được, vì nhà tù cộng sản đã dạy anh cực khổ tủi nhục hơn nhiều.

- Hương có lỗi với anh nhiều quá, nàng khóc.

- Em yên tâm, về với chồng với con cho mọi người yên lòng, anh ở với Hạnh.

- Hạnh, bố hứa sẽ lo lắng và thương con thật nhiều.

Hương ra về lòng rối bời, nàng thấy anh bình thản mà lo, và hối hận vô cùng. Anh vít đầu con gái vào lòng hôn hít, thương yêu, ''Con gái cưng của bố, tất cả là con. Tội nghiệp con tôi, bao năm rồi không có bố.'' Tự dưng anh nghe cay cay trong mắt, mặn môi anh, mà anh không biết là mình đang khóc.

- Con có nhớ bố, thương bố không? Có khi nào mẹ con nhắc tới bố? Cuộc sống con có được sung sướng không? Rồi tự nhiên anh cầm tay con, dắt xuống bếp hỏi han,

- Con chỉ bố, giúp bố nhé, dùng thế nào những thứ này hở con? Con bé từ xa lạ tới quen thuộc, chốc chốc bá đầu anh xuống và hôn lên má, lên trán anh. Anh vác nó lên vai, hai cha con rối rít cười đùa vui vẻ. Họ làm bạn thật dễ dàng. Anh hôn con, và nói:

- Bố con mình không bao giờ chia cách nhau nữa đâu! Bố sẽ dạy con học tiếng Việt, con sẽ nói tiếng Việt với bố. Con dạy bố tiếng Mỹ, bố sẽ nói tiếng Mỹ với Mỹ nhé. Bố yêu con vô bờ, con là niềm tin, là an ủi của bố. Ngày mai ông Nội sẽ đến.

Từ đáy lòng anh, anh phải cố gắng hơn nữa, vì có một người đàn bà hơn cả anh, hơn cả vợ anh, đã hy sinh hết cả cuộc đời mình cho con nàng. Anh cảm thấy mệt, khuyên con ngủ sớm, anh dọn giường cho con, rồi ra sô pha nằm bất động, nghĩ ngợi mông lung. Anh không thể thua người đàn bà ấy. Tiếng điện thoại reng, bên đầu dây là ba anh. Ba hỏi chuyện vợ con, anh nghĩ thế nào?

- Bố yên tâm, con vẫn khỏe, bé Hạnh ít nói tiếng Việt?

Hương cho Hạnh ở với con, để con có dịp dạy dỗ, thương yêu và lo lắng cho nó.

- Liệu mày có làm được không, hay lang bang làm khổ con bé, rồi mày có vợ khác, làm con bé đau khổ hơn. Chỉ tội nghiệp nó từ bơ vơ này tới bơ vơ khác.

- Bố yên trí, ai mà thương con, con đã học được những bài học hay rồi bố à. Con hơi mệt, bố và các em nghỉ sớm, ngày mai gặp lại. Anh vào phòng bé, lấy mềm đắp cho con, hôn lên trán con. Anh học làm cha từ một người mẹ, nàng đã hy sinh tất cả cho con nàng. Anh hỏi Hạnh:

- Bố có thể ngủ cùng phòng được không? Bố muốn ở bên, cho con yên lòng là có bố bên cạnh. Phòng rộng, anh trải ra dưới sàn nhà bên giường con, và bật cây đèn ngủ nằm đọc sách. Hạnh ngủ yên, anh bò dậy coi sóc, hôn lên trán con. Nhìn nó, nó hơi giống anh. Anh nghĩ đến An, đứa con rơi của anh bên kia trời Việt. Nó là con nàng, con anh. Anh ngả lưng trên sàn nhà, lấy tất cả thư từ cũ ra đọc, chỉ có một lá của Quyên.

Bây giờ anh nhớ Quyên vô cùng, người con gái đã yêu anh, anh yêu, dù tình yêu ấy đến muộn màng. Anh cưới Hương, có bé Hạnh thì anh gặp Quyên, nàng buôn bán và dạy học. Cuộc đời nàng độc lập, tự do sống, tự do yêu, không ràng buộc tôn giáo, cha mẹ, hay xã hội. Nàng là người con gái lạ, mồ côi. Nàng yêu anh, tin anh và mong được làm vợ anh. Khi yêu, Quyên không so đo tính toán, và dám hy sinh cho tình yêu. Khi có con, nàng đã hy sinh hết cuộc đời nàng cho con, và quên mình.

***

Tình cờ, một buổi chiều lang thang ở ngã Tư Bảy Hiền năm 1979 sau khi đi tù về, anh gặp lại Quyên. Anh mừng rỡ, chào Quyên. Nàng hỏi anh có phải là anh trai của Anh, người nàng yêu? Có lẽ đi tù về anh già quá. Hùng nhận.

(Khi yêu Hùng, Quyên gọi Hùng tên Anh). Sau khi hỏi chuyện, biết gia đình anh tất cả đã đi Mỹ năm 75, vì họ làm sở Mỹ ở Sài gòn. Nàng mời anh ghé thăm nhà nàng. Quyên còn trẻ và xinh lắm, làm sao nàng lại vào sống ở Sài gòn, chồng con thế nào? Thì anh cứ tới nhà nàng coi thử, nàng không sợ, anh sợ gì?

Nhà Quyên ở khu Bảy Hiền, toàn người Trung sống ở đó. Trong bữa cơm tối cùng nàng và con trai, cu An, năm tuổi dễ thương vô cùng. Người đầy tớ già coi quý nàng lắm, họ như hai mẹ con, hơn là chủ tớ. Sau bữa cơm tối, nàng tâm sự:

- "Từ lúc Anh chết, và biết mình có thai. Vì không có giá thú, em hoán đổi vào Kontum để dạy, sinh con và nuôi con một mình. Em đặt tên An bỏ chữ "h" sau tên cha nó, và mong nó "bình an." Ở đó em buôn bán, đi dạy cho đến ngày triệt thoái cao nguyên.

Người giàu bỏ chạy, còn em thì yên phận ở lại nuôi con, có vú Ba lo cho bé An. Em mua hàng hóa khi người ta bán đổ tháo rất rẻ. Em nghĩ, người ta có chồng thì chạy theo chồng, còn em đâu có ai, nên mua hàng buôn bán nuôi con. Lúc đầu em không biết mua còn đắt, và bà chủ tiệm vàng bán ngôi nhà lớn cho em rất rẻ. Em dọn đến ở, em an nhiên bình thản sống, không cần chạy. Ở lại, có vú thương yêu, sống và nuôi bé An lớn khôn. Hùng nghĩ thầm, tội cho em, khổ cho em.

- "Em nói với An là ba nó chết trận ở Quảng Trị, nhìn bàn thờ, nó yên lòng, không bao giờ hỏi đến cha. Mẹ con em sống bình an, cho đến năm ngoái em bán nhà về Sài gòn, nhờ người quen mua căn nhà này của tên cán bộ, nó lo cho em nhập cự Em buôn bán đủ sống qua ngày. Ở nhà, chờ con đi học về, dạy thêm cho nó, hy sinh cho con. An không cảm thấy bơ vơ vì thiếu cha, là đủ rồi."

-"Bây giờ anh ở đâu, với ai, làm gì? Đời sống ra sao? Nếu anh không có việc thì làm nghề kèm trẻ? Anh dạy cho An, nó cần một thầy giáo. Nàng cầm tay An, dẫn anh lên lầu, chỉ phòng nàng, một bàn thờ nhỏ có hình anh làm lính, và chiếc giường lớn của mẹ con nàng. Nàng chỉ, "Anh luôn bên cạnh mẹ con em. Nhờ ảnh phù hộ, mẹ con em bình an, và may mắn." Bây giờ gặp lại anh Hai, An biết một chút về dòng họ nội. Bên đây là phòng vú, và còn một phòng trống phía kiạ Nếu anh muốn, dọn đến ở, nhưng không được dẫn đàn bà con gái về. Nhờ anh dạy thêm An, và cho nó có bạn." An giống anh nhiều hơn Quyên. Nó là con trai của anh và nàng, anh biết.

Anh mừng quá, có lẽ nàng lầm anh Hai thật. Hùng nghĩ, hạ hồi phân giải. Bụng dạ nàng bao giờ cũng thật thà, tin người, không đề phòng. Anh giúp nàng buổi sáng, chiều dạy cho An. Chiều về, nàng hướng dẫn anh dạy và chơi với An. Thật sự anh không biết nàng cần gì cho con.

Những lần An sà vào lòng Hùng, anh nghe niềm đau ray rức trong lòng. Tối, nàng nhìn anh giảng bài cho bé An, nàng thường giúp anh. Đời sống nàng giản dị, nhưng mẫu mực như một thành trì kiên cố mà không ai vào được, tính tình nàng không còn là ngày xưa. Một hôm:

- Anh Hai, nhờ anh chở An đi coi phim, coi hát, hoặc đi công viên chơi giùm em.

- Em có đi cùng với An và anh không?

- Không, anh giúp em, An vui là em vui lắm rồi.

Anh nghe như nước mắt rơi trong lòng, thật bồi hồi.

Những gì nàng mong Hùng làm, đó là bổn phận của một người cha. An biết Hùng sẽ ra đi bất cứ khi nào, nên nó thương quý anh lắm. Quyên hướng dẫn anh dạy con, thương con, chơi với con nàng như thế nào, đúng hơn là anh biết làm chạ Hùng thương An thật nhiều. An là của anh và nàng mà, tại sao nàng không mong nối lại tình xưa, nàng luôn lặng yên. Nàng tạo ra chi bức tường cách ngăn? Có người biết nàng cô đơn, tới tán tỉnh, nàng đưa anh ra giới thiệu, anh là bác của An. Anh ra tù, ở tạm đây, dạy dỗ An, chờ bảo lãnh. Nàng nhiều lúc vẫn ngây ngô, tính tình vẫn trẻ trung, cười đùa, tinh nghịch, nhưng với anh, như xa cách muôn trùng. Biết bao lần làm lòng anh chùng xuống và sợ hãi. Sự rắn rỏi ấy làm anh kính phục, anh cảm thấy đau lòng và nhỏ bé quá với nàng. Sự bồng bột ngây thơ không còn nữa, còn chăng là hiền hòa, dung dị, nhưng trầm tĩnh, rắn rỏi bên anh.

Chơi bóng chuyền ở sau vườn, nàng đứng bên cạnh An để đỡ cho con những lúc con cần, mặc dầu An xua nàng ra khỏi sân. Nhiều lúc nàng vờ té cho con nàng vui. Nàng có đủ tài năng, và tâm lý để dạy dỗ con nàng. Anh thua Quyên nhiều lắm, anh biết vậy. Với anh, Quyên giới hạn, tuy vui vẻ nhưng nghiêm trang làm anh ngượng, thẹn, và buồn. Anh càng thân thiện, nàng càng nghiêm trang.

Ba năm trôi qua, từ hồi An năm tuổi đến ngày anh sắp ra đi, chưa bao giờ Quyên bộc lộ chút tình riêng. Nhiều lần anh muốn nói hết lòng mình, nhưng nàng cẩn thận quá làm lòng anh se lại. Những nôn nao, bướng bỉnh, lãng mạn không còn nữa trong em ử Chỉ còn là một người đàn bà trẻ kỹ lưỡng, và ngăn nắp. Sự im lặng kia làm anh ngại, anh thẹn. Nhiều đêm Hùng không ngủ được, còn mẹ con nàng khóa phòng, họ vui vẻ chuyện trò.

Anh muốn nói anh là cha bé An đây, nhưng nghẹn lời. Vì với em, người nàng yêu yêu nàng, rất tốt, và đã chết. Nàng vẫn ôn tồn chừng mực, làm anh bao nhiêu lần ngẩn ngợ "Ước gì khi ra phố, tôi em dắt bé An đi bên cạnh, hay về đêm hai chúng ta bên con vui biết chừng nào!" Anh thèm chút hạnh phúc đó, nhưng em cất giấu kỹ và cẩn thận quá. "Tại sao em vẫn lạnh lùng với tôi, để cho đời nhau qua đi, và dày thêm khổ sở hở em?" Chỉ thân mật hơn một chút thôi, chúng mình cùng kể lể chuyện nhớ thương ngày cũ. Em, gần mà xa vô cùng. Một lần, Hùng ôm An vào lòng, anh nói anh là bố của An, chỉ tại mẹ con chặt lòng chặt dạ hất hủi bố, nên bố đành nhận làm bác mà thôi. Sau khi nghe An, Quyên nhờ người vú ra chợ, và nàng khuyên anh nên cẩn thận lời nói với An.

- "Nói như anh, An sẽ mâu thuẫn, nghi ngờ mẹ, nghi ngờ anh, nó khổ anh biết không? Em đã cho con em niềm tin, để nó hãnh diện với đời. Tại sao anh là bác mà lại nói là cha, làm cho An hoang mang. Lớn lên nó khinh em, khinh anh. An thương anh, mến anh, xin anh đừng lệch lạc làm con em đau lòng. Nếu anh ra đi, An mất một người bạn, hình ảnh một người cha, anh không buồn sao?" Tôi còn biết làm sao, đành im lặng! Xin lỗi em!

Thế rồi ngày ra đi, Hùng đề nghị gia đình Quyên cùng đi, nhưng nàng chối từ. Lần này anh không nhịn nữa.

Trước khi đi anh phải nói chuyện với Quyên. Từ ba năm qua Quyên chẳng bao giờ ra ngoài với anh. Ngày mai đi, anh chở nàng đi đó đi đây, qua công viên vắng, anh dừng xe và xin em nghe anh nói chuyện. Trên ghế đá, anh đã ôm em vào lòng như ngày xưa, hôn lên trán trên môi nàng, Quyên bủn rủn trong tay anh, nhưng bao giờ trong em cũng có một khoảng trống giới hạn.

- ''Em biết là anh, ngay từ khi gặp lại nhau, nhưng anh đâu có phải là của mẹ con em. Khi yêu anh, em bướng, tự tin và tin người, cho nên bây giờ em nhất định giữ cho mình một khoảng cách, không sa ngã vì bất cứ lý do gì. Chỉ vì con, cho con, em không muốn phiền lòng ai, và đau lòng mình.''

- Thì ra em biết là anh, mà vẫn đối xử với anh như vậy?

- Là đàn bà, em thèm một mái ấm gia đình, bên chồng bên con. Em không cho con biết, nếu một ngày nào đó, em và con xa anh, nó không buồn. Anh về với vợ con anh, mẹ con em sống cô đơn. Em yêu anh, thờ anh ngay trong phòng, để con em an lòng, và cho nó một niềm tin. Em đã tạo ra hình ảnh một anh hùng của người cha trong lòng nó. Nhớ một tuần sống vội vàng bên anh, anh không hứa hẹn gì, em biết em sẽ mất anh. Sự thật bẽ bàng, mà người thua thiệt là mẹ con em. Em thương con vô cùng, nó vô tội. Em không muốn An cảm thấy bơ vơ, không chạ

- Anh không vượt biên nữa đâu, sẽ ở lại bên em, bên con, em bằng lòng không?

- Anh nên đi vì ở đó có tự do, có những gì anh muốn có, còn ở đây chỉ quần quật với cơm áo qua ngày. Có thể những việc không may xảy ra cho anh bất thình lình. Anh nên đị Đây là cơ hội, là may mắn cho anh.

- Tại sao em không cùng với anh ra đi.

- Em ở đâu cũng vậy, sang bên kia lở sa chân, con em lại bơ vơ hơn. Ở đây có vú, em nương tựa qua ngày. Ở đây, em không vất vả vì miếng cơm manh áo, không ai chia xẻ tình thương của em, An hạnh phúc. Nếu em lu bu vì một người đàn ông, con em sẽ cô đơn, đau khổ. Em có lỗi không cho con được một mái ấm gia đình. Bên kia bờ đại dương, anh có một gia đình đang đợi anh. Em quen rồi, chỉ tội An, anh đến với mẹ con em gần ba năm, đó cũng là một an ủi.

- Anh ở lại để trả nợ em và con, bấy lâu rồi anh cứ ngỡ em lầm anh Hai. Nàng cười buồn, rồi ôm lấy anh, Hùng siết nàng trong vòng tay.

- Đêm nay cho anh chung phòng với em được không, mình chuyện trò?

- Cảm ơn anh, hết rồi, chỉ có con. Chút tình còn sót lại là đây, xin anh hãy tiếp tục làm anh Hai. Em yêu anh vô cùng, nhưng không bao giờ em sai trái nữa đâu? Một phút giao hoan, kết quả là con và em bơ vơ suốt cả một đời. Tình yêu lý tưởng của em ngày xưa, đã chết rồi, chỉ còn là thực tế cô đơn.

Em cút côi nên em biết đứa bé muốn gì, nó cần cha để chơi đùa san sẻ, nó cần mẹ để săn sóc vòi vĩnh yêu thương. Em làm mẹ, làm cha, làm thầy con em lâu rồi, nên rắn rỏi. Anh có đời sống của riêng anh, mẹ con em có đời sống riêng, ai đọc hết nỗi niềm đau. Từ ngày có anh, An thích nói chuyện, đánh banh, nghe anh kể chuyện, nó tự tin và lớn mau. Em lại không dám mướn một người đàn ông vào nhà, vì sợ mình yếu lòng. An là một lỗi lầm, một sai trái mà em phải chịu trách nhiệm. Từ khi có An, em nhớ anh. Tình yêu ấy một thoáng sống dậy rồi chợt tắt. Em buồn mình, và hận người! Tình yêu? Đúng hay sai? Em có lỗi với con, và chính mình. Tình yêu chỉ nên là mộng mơ, còn với con cái cha mẹ là bổn phận của vợ chồng. Mình hãy quên nhau. Chúc anh may mắn, hạnh phúc em mừng.

- Em nghĩ em không là đàn bà, không còn ước mơ yêu thương nữa sao em?

- Có chứ, nhưng không phải cho em. Nhìn con, cái gì em cũng dẹp bỏ được, ôm An vào lòng là em quên em, vì nó là của em, của tình yêu em. Nó là kết hợp của một sự tự nguyện, hiến dâng có lý trí, và bằng yêu thương, nhưng đó lại là một lầm lỗi. Có gì mà không khắc phục được hở anh, ba năm rồi chúng ta cùng chung sống dưới một mái nhà. Anh đã trở thành anh Hai, mà em cũng làm được. Những nóng bỏng, đam mê của yêu đương thời mới lớn, lắng đọng, tan biến hay chỉ còn lại nỗi đau. Bơ vơ cô đơn lâu rồi, em chiêm nghiệm nỗi niềm đau của riêng mình, thấm thía, nên thi vị hóa đời mình bằng hai chữ hy sinh. Và anh cũng chững chạc trong sứ mạng làm anh Hai, Quyên cười buồn.

- Biết đâu khi An hai mươi tuổi, nó trưởng thành, còn ai thương tưởng em, chịu cưới em, em sẽ có chồng, em sẽ được nằm trong vòng tay yêu thương của chồng em? Lúc đó em mới bốn mươi, em còn trẻ quá phải không anh?

- Đau lòng anh lắm Quyên ơi, làm sao em hiểu được anh bây giờ?

- Và làm sao anh hiểu được tình yêu của em? Cảm ơn anh, em sẽ ôm An vào lòng để quên, để nhớ và để sống.

Đêm nay, nàng cho An ngủ với Hùng, ôm con vào lòng anh khóc. An ôm cổ anh ngủ, hôn con bao nhiêu lần, vẫn không chán, không đủ. Sáng ra mắt anh còn đỏ hoe, Quyên biết, nàng chỉ im lặng lạnh lùng.

- Bác Hai về quê An ạ.

- Con muốn theo bác về quê, có được không mẹ?

- Con phải đi học hằng ngày.

Người sao mà chặt lòng chặt dạ, nói gì cũng không nghẹ Nếu biết Hương có chồng, Quyên chịu đi, bây giờ tiện biết mấy. Anh và nàng nối lại tình xưa. Đàn ông? "Chàng vừa muốn Quyên, vừa muốn về với gia đình?" Số tiền ba gởi về cho anh mấy năm nay, anh để lại với lá thư dài cho Quyên. Từ ngày sang trại, anh viết biết bao nhiêu thư, Quyên chỉ trả lời anh một lần, còn An, thằng bé bảy tám tuổi, nào biết gì, nếu không có sự hướng dẫn của mẹ nó.

Đêm nay anh viết một lá thư dài cho Quyên, kể hết cho nàng nghe chuyện của anh, mong nàng cho anh cơ hội chung lưng nuôi con. Còn việc nàng có cùng anh nối lại tình xưa, tùy nàng quyết định. Hằng tuần anh viết thư về thăm An. Anh đã ở với Quyên ba năm, ngoài yêu thương, anh còn kính trọng em. Xin cho anh một tha thứ và thỏa hiệp. Anh ổn định đời sống, chú em khuyên anh nên đi học lại. Anh và con đèn sách tới trường. Anh nhận thư Quyên với những lời thăm hỏi và khuyến khích chân thành. Nàng không dám vượt biên, vì đàn bà sợ hải tặc.

Anh mừng là nàng có đôi chút xiêu lòng, nàng khuyên anh cố gắng học, nếu sau này An gặp lại anh, nó cũng hãnh diện. Thư cho con, anh vẫn là bác như xưa, và nó sẽ viết thư thăm anh thường. Chuyện chàng và nàng? Biết đâu Hương lại không trở về với anh một lần nữa? Dù gì thì giữa hai người còn có gia đình, dòng họ, và bé Hạnh? Mong anh an lành. Có hình của mẹ con nàng, anh mừng quá.

Lời Quyên đơn sơ nhưng cho anh niềm tin, một hẹn hò mơ hồ cũng làm anh ấm lòng. Làm sao tìm được một người đàn bà thủy chung như Quyên trên đời này, dù giàu sang hay nghèo hèn, nàng cũng không phụ tình anh. Thật lòng mà nói khi yêu Quyên, anh bướng, vô trách nhiệm. Anh đâu biết nàng có thai và ra đi từ dạo ấy. Hành quân trở về, cứ ngỡ Quyên đã có chồng, và dù yêu nàng, anh không dám níu kéo. Nàng là sự hỗn loạn, lãng mạn, đa tình, nhưng cũng đoan chính, chung tình.

Nhìn tấm hình mẹ con nàng, lòng dâng lên bao niềm thương cảm. Anh nhớ tháng ngày bên An, những êm đềm của tình cha con. Anh thương An, nhớ con nhiều lắm. Trong vòng tay mẹ, An ngoan ngoãn và học hành rất giỏi. Anh nhớ Quyên vô cùng, ước gì bây giờ có nhau, anh cùng nàng chia xẻ những buồn lo.

Đúng như những ước đoán của Quyên, Hương lục đục với chồng, nàng thường về thăm anh, họ gần như chung sống lại với nhau. Một hôm sau bữa cơm chiều, bé Hạnh lấy thư, có hình mẹ con An, Hương nỗi ghen. Nàng chửi Quyên thậm tệ, làm anh đau lòng. Thật ra anh không đáng với tấm lòng hy sinh và thủy chung của Quyên. Anh hét lên vì Hương nhục mạ Quyên quá đáng. Lẽ ra người đáng bị nhục mạ là anh, chứ không phải là Quyên. Anh không ra gì, dụ dỗ Quyên hồi mới lớn, rồi bỏ nàng bơ vơ. Bây giờ vì không cầm lòng được, lại chung đụng với Hương. Trong khi Quyên vì thương con, vì yêu anh, chịu đựng một đời cô đơn mà không hề oán hận. Từ đó anh chấm dứt mọi liên hệ với Hương, để thanh thản với chính mình.

Bảy năm sau Hùng học xong cái bằng kỹ sư, và cái bằng công dân, bé Hạnh đã vào trung học. Loáng thoáng vài người đàn bà đi qua, vài cô gái mến anh, nhưng anh nghĩ và thương quý Quyên nhiều hơn. Anh quyết tâm níu kéo mối tình này trở lại. Hàng tháng anh gởi 100 đô cho Quyên nuôi An, nàng cảm ơn anh. Anh tìm được việc làm. Anh viết thư hỏi ý kiến Quyên, anh muốn về thăm mẹ con nàng. Quyên không đồng ý, chỉ tội cho An khi đọc thư anh, nghe anh về, nó mừng quýnh lên.

Hùng tìm luật sư bảo lãnh bé An, để Quyên không còn cách chối từ. Anh nghĩ việc này chắc nhất, vì thử máu An để hợp lệ, Quyên phải theo con. Nếu Quyên cần, anh sẽ làm đám cưới. Kết quả An là con anh 99.8 %. Anh làm giấy tờ bảo lãnh cho Quyên. Anh nghĩ, khi có phép là anh về thăm và sống với nàng. Lòng anh nôn nao, tin rằng Quyên sẽ hãnh diện, vui mừng vì nàng được đền bù đã bỏ công đợi chờ anh.

Nhận thư Quyên sáng nay, anh mừng quá, anh tin rằng mẹ con nàng vui khi biết anh cố gắng, và bây giờ rước mẹ con nàng đến đây. Đọc thư, anh không ngờ, Quyên từ chối sự đãi ngộ của anh. Nàng bằng lòng cho An theo anh, nhưng nàng không muốn đi. "Dù gì thì vết thương trong tim vẫn không lành. Chúng ta nên quên nhau. Mong anh là người cha tốt, để An được hạnh phúc. Em chỉ biết có bổn phận vì con và cho con, nhưng khi anh sang vai gánh trách nhiệm ấy, em cảm thấy như mình đã làm xong một việc. Còn vướng víu nhau làm gì, không nói đó là một tai họa. Em sợ em! Em buồn, anh buồn, và con buồn."

Tại sao bây giờ em bỏ cha con anh bơ vở Em hận anh đến thế ử Anh bao giờ cũng ngưỡng mộ và yêu mến em. Em không những thủy chung, còn âm thầm lo lắng săn sóc anh khi hoạn nạn. Anh đã được sống những ngày tháng êm đềm ấm cúng bên con, bên em. Anh biết ơn em. Quyên, không lẽ tên em mãi mãi là loài chim lẻ bạn, để anh, để em làm đôi chim lẻ bạn suốt đời sao em?

Em còn trẻ quá, hay em đã thương ai rồi. Nếu chưa thương yêu ai, cho anh xin phần thương yêu còn lại ấy, để dắt dìu nhau đi nốt quãng đường đời, mà anh đã đành tâm đánh mất bao năm rồi, có được không em? Lời tôi là một van xin, quỳ lụy vì em đáng với những cầu xin tha thiết đó của tôi. Xin em hãy nghĩ đến bé An bao lâu nay chỉ có mẹ, bây giờ chỉ có chạ Nếu mất em, bé An sẽ khổ đến thế nào? Nó sẽ nhớ em đến chết mất, Quyên ơi! Hùng gởi cho An một thư dài, và nhờ con xin mẹ cho bố. Thay bố mà tạ tội cùng mẹ, mong mẹ vì con mà tha thứ cho bố. Tuổi trẻ bố đã nhiều lầm lỡ, mà chỉ có con mới giúp được bố thôi.

Thư gởi đi rồi, đêm nay trăng sáng, bầu trời không gợn mây, Hùng lững thững đi một mình để nhớ em. Mong rằng em nhận lời cầu hôn của anh, cho chúng ta một mái ấm gia đình. Cầu mong một bao dung thứ tha, em dành cho anh, cho anh có cơ hội đền bù. Xin nhận lời anh, lời con nghe em, mà ân xá cho anh ..Ai mà không làm lỗi, biết lỗi và sửa lỗi mới đáng quý đó em. Anh xấu hổ mà nói với em rằng, anh đã học từ em mà sống cô đơn, để hạnh phúc, để nhớ em...Anh chờ em, Quyên ơi, con chim lẻ bạn bé nhỏ của anh, hãy bay sà đậu vào vòng tay anh, cho anh ấm lòng, cho nhau niềm vui, và cho con chúng mình một gia đình hạnh phúc dù muộn màng, nghe em.

Phạm Đào Nguyên

oOo



Link của trang: Đoạn tình thời chiến

Trang chủ