Tháng Tư, Sài Gòn Và Em
Lê Tấn Dương

Tháng Tư, Sài Gòn Và Em

 

 

Tháng tư, Sài Gòn đầy nước mắt
Em đứng gọi ai giữa đất trời.
Gạo vo bằng máu xương của Mẹ
Mẹ Việt Nam giọt lệ đầy vơi.



Tháng tư, Sài Gòn buồn câm nín
Đổi thịt thay da giữa hoang tàn
Lửa hận ngút trời câu hưng phế
Bến Thành u uẩn một màu tang.



Tháng tư, em có còn hong nắng
Mái tóc mượt mà của thuở xưa
Hay vết thương lòng mùa xuân cũ
Vẫn âm thầm ray rứt chiều mưa.



Tháng tư, em có còn ra đứng,
Trên bến sông xưa đợi nắng tàn.
Thấy cả vầng trăng đang nhíu mặt,
Lửa tháng tư thiêu đốt tan hoang.



Tháng tư, có sương phụ tang trắng,
Đi kiếm xác chồng tận phương xa
Lệ đã khô ran, quầng mắt thẫm
Mộ bia nào, hỡi những hồn ma.



Tháng tư, có cha già tóc bạc
Lặn lội thăm con giữa núi rừng
Trời có gì buồn mà mưa mãi,
Mưa thương đời, hay mắt lệ rưng.



Tháng tư oan nghiệt đời cải tạo,
Uất hận bừng sôi bếp lửa tù
Lửa bạo tàn nung tro thành bụi,
Bụi đau thương rải cả thiên thu.



Tháng tư Sài Gòn, em còn nhớ
Triệu người đau khổ cảnh ly tan.
Biển hát ru buồn bài vong quốc
Sông chảy từng dòng lệ chứa chan.



Tháng tư, Sài Gòn như chết điếng
Thành phố thân quen bỗng lạ đời
Có tiếng thở dài sau chinh chiến
Một đêm mất nước, bạn bè ơi!



Tháng tư, hàng me già rũ bóng,
Hiu hắt phố buồn giọt mưa đêm
Những con đường cũ, thành xa lạ
Sài Gòn ơi!  Em đã mất tên.


Tháng tư có gió về biên ải
Ta đứng gọi hồn bằng hữu xưa
Mây cũng bạc màu sầu quan tái
Lửa loạn chập chùng trong nắng thưa.



Tháng tư, tro bếp tàn chưa nhỉ,
Mà nước hận lòng vẫn còn sôi
Lửa tháng tư chưa khô dòng lệ
Ta gọi thầm em, Sài Gòn ơi.


Lê Tấn Dương




Link của trang: Tháng Tư, Sài Gòn Và Em

Bài cũ Trang chủ Bài mới