Đồng Chí
Kuki
Anh cưới vợ xong đi bộ đội. Bố anh là bí thư đảng ủy, vợ anh được cơ cấu bí thư đoàn. Do làm nhiệm vụ ở ngoài đảo nên hàng năm anh mới được về thăm nhà. Anh không ngờ rằng bố và vợ ở nhà " làm nhiệm vụ chính trị" lại tòi ra một thằng cu. Bạn anh cùng làng mới tin cho anh biết. Anh buồn bực không nguôi. Rồi anh cũng phải về thăm nhà. Nhìn thấy thằng cu con trên tay vợ mà anh nghẹn họng. Thần kinh bị ức chế ghê gớm. Tối hôm đó anh bỏ ra bờ sông bước lên thành cầu định gieo mình xuống sông tự vẫn. Đang nấn ná đinh nhảy thì một tay công an xuất hiện. Hắn nghi anh bị thua cá độ bóng đá nên đến khuyên can ngăn lại: Định chết à? Thua keo này bày keo khác chứ tội gì mà chết...

Anh thấy cần phải tâm sự với hắn. Sau khi nghe rõ sự tình, tay công an khuyên: Tưởng gì chứ cùng một dòng máu thì chấp nhận được. Coi như là đền đáp công sinh thành cho bố cậu. Anh nghe có vẻ xuôi tai nhưng không hết băn khoăn:
- Anh nói có lý, tôi xin nghe lời khuyên của anh. Cái khó của tôi là gọi thằng bé như thế nào? Gọi con không được, gọi em chẳng xong?..
Tay công an vỗ mạnh lên vai anh:
- Đúng là có cái khó. Nhưng tại sao cậu không gọi nó là đồng chí nhỉ?
Anh mừng rố: 
- Tuyệt! Thế mà tôi nghĩ không ra. Đồng chí! Đồng chí! Quá đúng! Quá hợp. Cảm ơn anh công an nhé!
Và anh vui vẻ quay về nhà để sông với " Đồng chí" của mình...


Link của trang: Đồng Chí

Bài cũ Trang chủ Bài mới