Cách Ly, "Giãn Cách" Ở Đà Nẵng - Việt Nam
Nguyễn Quang Chơn

Cách ly có nghĩa là “cách trở” và “ly biệt”. Tiếng Anh gọi là isolate. Tiếng Pháp đọc là isoler. Dịch nghĩa văn vần là “Anh ở đằng anh, tui đằng tui. Tình nghĩa đôi ta có thế thôi!”. Còn giãn cách. Giãn là… xê ra. Cách là khoảng cách. Tiếng Anh distance, tiếng Pháp distancer. Nghĩa là : “ chàng ở Tương giang đầu, thiếp ở Tương giang vĩ. Cùng ẩm Tương giang thuỷ…”… Như vậy cách ly là… ly cách hoàn toàn. Giãn cách là…. cách nhau một đoạn….

Dài dòng rứa bởi vì từ ngày có con “giũ háng” xâm nhập, hai cái từ ni bỗng nhiên quen thuộc. Và model “khẩu trang”, face mask bỗng nhiên “hot”, được bàn cãi ầm ào trên mạng….

Thành phố tôi đang bị vừa cách ly, vừa giãn cách. Mấy cái bệnh viện trung tâm mà mấy vị mang ký hiệu 416, 417, 418…, viếng thăm đã bị cách ly hoàn toàn, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Phần còn lại thì giãn cách. Đứng xa nhau 2 mét, mặt che kín khẩu trang. Khỏi có bắt tay, ôm vòng thân thương nữa. Tôi và em hàng xóm đứng nhìn nhau thấy hai con mắt!…

Đã có một đợt cách ly và giãn cách rồi nên lần này tâm lý bớt hoang mang, tinh thần bớt chao đảo. Sáng ngày 28/7, tự động các hàng quán “không cần thiết” tự động đóng cửa, tôi đầu tóc dài, chạy vòng quanh không quán cắt tóc nào làm việc. Các quán cà phê, quán ăn treo bảng “hàng bán mang về”, mọi người vui vẻ xếp hàng, cách nhau 2 mét, vợ tôi cẩn thận hơn, đứng cách…2 mét rưỡi!…

Cũng may. Cái “in tẹt nét”, cái “phây xờ bút” không bị cách ly, không bị giãn cách. Nên đi loanh quanh nhìn vào quán xá hoang vắng. Thấy ông chủ một cái phôn, 2,3 người giúp việc, trên tay mỗi người một cái phôn, phận ai nấy biết, chuyện ai nấy nghe. Im lặng, độc lập, giãn cách, có người trầm tư, có kẻ mỉm cười!…

Đâu có cần mở ti vi. Đâu có cần mua tờ báo. Đâu có cần radio. Mở mắt ra là nghe vợ báo cáo. Đà Nẵng đã có ca thứ 8. Làng Dương Sơn quê ông có một em dương tính. Tôi pha một ấm trà, chưa kịp uống, “phát ngôn viên” riêng đã thông báo tiếp chỉ thị chính phủ, địa điểm không lui tới. Rồi tin xe cán chó. Chó cán xe…, đủ đầy, không thiếu thứ chi!…Tui thấy mình sướng. Cách ly cũng sướng. Lười chảy thây, nằm ngửa một chỗ cũng có đồ ăn, thức uống, lại được cập nhật thông tin nóng bỏng hàng giờ!…

Thôi thì cách ly. Con trai ở nhà con trai. Con gái ở phương con gái. Bạn ở nơi bạn. Tôi ở nơi tôi. Miễn là chợ búa, siêu thị đừng đóng cửa. Miễn là điện đừng mất. Internet đừng sập. Smart phone không bị hỏng. Vậy là được rồi, đâu có xa gì đâu. Hãy tập sống ảo với thế giới 4.0, ta và mọi người lại đang cùng nhau chat chit, đang tám vi vu, live tream, nhậu online thoải mái…

Mới có 2 ngày. Còn 12 ngày nữa mới hết đợt 1. Chưa tìm ra thằng F0 là còn khổ. Không biết hắn đang ẩn náu nơi nao. Em Hà nội. Anh Sài gòn. Thôi ráng giữ mình. Còn chúng tôi. Đang sống chung với lũ. Lũ thì cũng lạnh đó nhưng chẳng đến nỗi nào. Còn có phù sa internet, face book, làm ấm áp lòng người!…

Ngày thứ hai giãn cách xã hội
29.7.20

Ngày thứ ba, 4 giờ trước chỉ thị tăng cấp độ cách ly

Thông tin mới từ chính phủ 13:00 hôm nay 30/7. Tất cả các hàng quán tại ĐN đều đóng cửa, miễn “bán hàng đem về” nữa. Vậy là độ giãn cách xã hội đã tăng lên một bậc cao hơn. Cứ như báo động bão lũ, lụt lội vậy. Cứ cấp cao hơn là nguy hiểm hơn! ĐN đã thêm 7 người nhiễm vuhanvirus, đa số là các bệnh nhân từng nằm bệnh viện đa khoa…

Mở mắt cộng đồng mạng đã ầm ào. Con đường Bạch đằng tuyệt đẹp cho người đi bộ, tập thể dục sáng đã bị giăng dây, cấm người tụ tập….

8:00, chúng tôi đi bộ ra chợ Hàn. Chợ Hàn là một chợ “sang trọng” và lớn nhất ĐN, sáng nay thưa thớt, vắng người. Các sạp hàng thịt đã sạch sành sanh. Thịt được gói thành lô vào bao nylon. Hỏi và được biết, các bạn hàng đã dặn trước, nên không còn hàng bán lẻ! Quầy hải sản cũng thưa thớt trên sạp. Người ta đã “khoắng” tự lúc nào. Ngang qua các siêu thị, người dân đang xếp hàng 2m, khẩu trang nghiêm túc chờ bước vào mua…

Dân chúng đã có kinh nghiệm ở đợt cách ly lần trước nên không xôn xao lắm, nhưng dự trữ lương thực luôn là nỗi lo đầu, khi không nên bước ra đường, vào chỗ đông người!…

4 giờ trước khi lệnh giãn cách tuyệt đối bắt đầu. Những xe bánh mì vẫn chờ đợi bán những ổ bánh cuối cùng. Vài cửa hàng ăn vẫn mở hé để giao hàng cho khách. Một ông bạn đã đóng cửa hàng, ngồi trước hiên nhà với ly cà phê đen, điếu thuốc, chào tôi và than “buồn quá anh ơi!”…

“Buồn quá anh ơi”. Buồn thật. Vậy là lại “bế quan tỏa cảng”. Bạn bè tôi, em út tôi, lại chật vật với nỗi lo làm sao chống chọi gìn giữ công ty sống sót được đây! Tái nhiễm bao giờ cũng dữ dằn hơn. Con virus sẽ mạnh hơn, đa biến hơn. Tỷ như ngày xưa bảo nó sẽ chết khi trời nắng. Bây giờ ĐN không phải đang hè và nắng cháy da cháy cổ đấy sao. Xưa bảo nó chỉ hại đến người già. Chừ mấy cháu sinh viên, nhân viên y tế chẳng phải mới 25,27 đấy sao!…

Đã có những người vô ý thức lên mạng kỳ thị người Đà Nẵng. Có kẻ thụ động thì bảo là dịch đã có chính phủ lo, cứ vô tư ăn chơi. Thật là vô tình, vô trách nhiệm. Dịch đến từ Vũ Hán. Sao không ngăn chận bọn Tàu. Hàng trăm, ngàn bác sĩ y sĩ, đang rời bỏ gia đình để túc trực trong bệnh viện, trong khu cách ly, nhiễm bệnh lúc nào chẳng hay, lặng lẽ giúp đời. Sao chẳng một lời động viên chia sẻ?

Một lần nữa, chống Vũ Hán Corona. Chúng ta phải nghiêm túc với ngoại lai. Phải đồng tâm hiệp lực, nghiêm chỉnh với các chỉ thị của chính quyền địa phương. Chúng ta chẳng phải vì đảng, vì nhân dân gì ráo. Mà vì chính gia đình, con cái, anh em bè bạn chúng ta!…

Mức độ giãn cách xã hội tăng lên một bậc, biết đâu sẽ tăng thêm vài bậc nữa. Người ĐN vẫn kiên cường nhưng chớ chủ quan. Buồn. Nhưng chẳng nản lòng!….

30.7.20
Nguyễn Quang Chơn


Link của trang: Cách Ly, Giãn Cách Ở Đà Nẵng , Việt Nam

Bài cũ Trang chủ Bài mới