Buông Xuống
Khổng Trung Linh
Duy nhìn lại căn phòng một lần cuối trước khi mang thùng rác, và những món lỉnh kỉnh ra để ở chỗ đường luồn bên hông nhà. Căn nhà chứa xe được chủ nhà ngăn đôi làm thêm một phòng cho người độc thân mướn nhìn có vẻ ngăn nắp, ấm cúng hẳn ra.

Phòng tuy hơi chật chội, nhưng cũng vừa đủ chỗ để kê một cái giường đơn, một bàn viết, một tủ lạnh nhỏ, một cái kệ con vừa vặn cho một cái máy truyền hình cỡ trung. Ông chủ nhà chắc sợ mùa hè oi bức, người thuê có thể chết ngộp vì không đủ dưỡng khí, nên đã cẩn thận gắn thêm một cái máy lạnh con gần cửa sổ.

Hôm mới dọn về, Duy đã bỏ ra cả nửa ngày lau chùi bụi bặm. Xịt cả gần một chai thuốc thơm mà đến bây giờ vẫn còn thoang thoảng mùi bụi, ẩm mốc.

Duy thích chỗ ở mới lắm vì tiền thuê rẻ hơn chỗ cũ, chỗ đậu xe thoải mái, có lối đi riêng, và mảnh vườn con thoáng mát ngay sau hè, chỉ cần bước vài bước là ra tới nơi. Hình như mảnh vườn con đã là lý do khiến Duy bằng lòng giá cả không kèo nài thêm, bớt. Tuởng tượng khi mùa hè đến, mỗi chiêu sau khi đi làm về, khu vườn sẽ là chỗ cho Duy trú thân, tận hưởng những giây phút an bình dưới bầu trời oi nồng, gay gắt nắng.

Ngồi ở khoảng vườn sau, dưới tàn cây đẫm bóng, qua khe hở của những tàng lá, Duy thấy được bầu trời trong vắt, những nhánh thanh long chĩu trái đỏ thẫm mọc lấn qua bờ tường, rồi xa xa, vài khóm hoa cải cúc vươn mình trong nắng.

Duy định bụng khi nào rảnh rang, Duy sẽ xin phép ông chủ nhà trồng một ít rau húng, rau thơm, ngò, xả, ớt, để mỗi khi ăn ly mì, bữa cơm chỉ, cho đỡ xót ruột. Nghĩ đến đó Duy thấy lòng vui vui, rút ra một điếu thuốc bật lửa mồi. Trong gió chiều, khói thuốc quyện vào không gian tỏa ra mùi thơm ngát.

Hút xong điêu thuốc, Duy cảm thấy sảng khoái quay gót vào nhà chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Chưa kịp mở cửa, Duy nghe tiếng chân người bước nặng nề sau bờ gạch ngăn hai căn nhà, rồi tiếng cửa nhà bên cạnh đóng xầm lại. Duy bối rối kiễng chân nhìn qua bờ gạch. Bên kia tường, căn nhà chứa xe đèn cũng vừa bật sáng. Hình như có tiếng người lầm bầm điều gì đó Duy không nghe được rõ lắm.

Chiều hôm sau, ăn cơm xong, Duy cũng ra đứng gần cửa hút thuốc. Hút chưa xong điếu thuốc, Duy nghe giọng đàn bà miền Trung:

-Sao mà lọa rứa, chiều mô cũng ra hút thuốc rồi phà khói vào nhà người ta?

Duy giật bắn người, có cảm giác như một kẻ tội phạm vừa bị bắt quả tang. Duy dụi vội điêu thuốc, trở gót bước thật khẽ về phòng. Lách mình vào trong, Duy đưa tay kéo nhẹ cánh cửa, khóa lại rồi ngồi thừ ra. Một nỗi buồn bực, chán nản không biết từ đâu ập đến. Đồng thời Duy cũng cảm thấy áy náy, vì vô tình đã làm người hàng xóm chưa một lần gặp mặt phiền lòng.

Ngày hôm sau, ăn cơm xong, Duy bước ra sân sau hút thuốc sau khi đã cẩn thận coi chừng hướng gió. Vừa mồi được điếu thuốc Duy đã nghe giọng đứa cháu gái mách với bà nó:

-Ngoại ơi, con ngửi thấy mùi thuốc lá!

Không cầm được lòng, Duy giận điên lên bước gần đến chân tường vừa phun khói, vừa lẩm bẩm:

-Muốn chết tao cho mày chết!

Vừa nói, Duy vừa phà khói, hết điếu này đến điếu khác. Gió theo đuờng luồn đưa từng đợt khói thuốc xông mù mịt qua nhà bên cạnh. Khoảng vài phút sau, Duy nghe có tiếng người đàn bà ho sặc sụa. Duy đã từng chứng kiến cảnh người lên cơn suyễn. Đờm, dãi vung ra tung tóe, gương mặt kẻ bị cơn xuyễn hành hạ tái nhợt vì thiếu dưỡng khí, nhìn như người chết rồi!

Giọng người đàn bà khẩn khoản:

– Lấy cho ngoại chai thuốc xịt mũi.

Duy nghe có tiếng chân con bé chạy xầm xập trong nhà. Một lúc sau, có tiếng nó hỏi han bà nó:

– Ngoại ơi, ngoại có sao không?

Không có tiếng trả lời. Khoảng 10 phút sau, Duy nghe có tiếng còi hụ, rồi xe cứu thương trờ tới. Mấy nhân viên cấp cứu hối hả chạy vô. Người thì xách bình dưỡng khí, người thì đẩy xe cáng. Một lúc sau, Duy nghe tiếng xe hú còi, lăn bánh chạy ra đường chính.

Còn lại một mình trong khoảng sân vắng, Duy đứng chết lặng, nặng chĩu ưu phiền như những quả cam trĩu nước treo lủng lẳng ở bên hiên.

Khoảng một tuần sau, thấy bốn bề yên ắng, Duy lần mò ra sân sau hút thuốc. Vừa định châm lửa mồi thuốc, Duy bỗng nghe có tiếng người ho khan bên kia vườn. Anh kiễng chân nhìn sang khu vườn bên cạnh thì thấy người đàn bà hôm nọ đang ngồi bất động trên chiếc xe lăn dưới tàn cây. Mũi gắn ống dưỡng khí, đôi mắt bà mở to như đang cố gắng ôm ghì, thu hết cả khung trời.

Lòng Duy bỗng chùng xuống, một nỗi ân hận từ đâu ùa đến. Cầm gói thuốc trong tay, Duy nghiến răng dùng hết sức vò nát gói thuốc. Gói thuốc còn mới, căng cứng, cạnh sắc cắt sâu vào đốt ngón tay, máu từ ngón tay rỉ ra thấm ướt cả bao thuốc. Duy phẩy bàn tay rướm máu, ném gói thuốc vào thùng rác

Ngoài trời, gió chiều bổng từ hướng Nam kéo đến thổi phần phật, đẩy lui những lọn mây trắng, lộ ra một khoảng trời xanh trong, thơm ngát như hương hoa cam trong vườn.

Khổng Trung Linh
Nguồn : www.sangtao.org



Link của trang: Buông Xuống

Bài cũ Trang chủ Bài mới