Đặng Phú Phong
Biển đẹp, hiền hòa khách du lịch rất đông.Tôi dự định vẽ một bức tranh lấy màu xanh của mắt hắn làm màu chính. Nhưng bức họa sẽ không diễn tả sự hi vọng, sự thương yêu mà tôi dùng màu xanh ấy mà dàn trải nỗi nhục nhằn,ích kỷ của một kiếp người. Sắc xanh của chàm , sắc xanh xao của lũ người bất hạnh. Nhưng bức tranh đó mãi mãi không thành hình.
Bàn chuyện “nghèo rớt mồng tơi” ở đây thì ta phải kết hợp với cái áo tơi vì mồng tơi là một phần của áo tơi đó bạn. Số là, cổ áo tơi là nơi được chằm chắc chắn hơn cả vì nó là phần dễ rách nhất. Do đó người ta phải đi nhiều đường chằm gần sát nhau hơn phần dưới của chiếc áo, để chắc chắn hơn và cũng để nó cong lại, ôm được phần bờ vai của con người. Muốn thế thì phải vót mây cho nhuyễn, cho nhỏ.
YêuNướcViệtNam.org