Điệp Mỹ Linh
Không hiểu tại sao ông Kiên lại liên tưởng đến cái chết cô đơn của bà Margaret Thatcher– một phụ nữ đầy uy quyền của nước Anh – ở khách sạn Ritz, tại Piccadilly, năm 2013. Bà Thatcher chết tại khách sạn không phải vì bà du lịch, ở lại khách sạn rồi chết đột ngột mà chỉ vì bà không thể bước lên cầu thang trong dinh thự của bà, đành phải đến ở khách sạn của một người ái mộ bà để bà được chăm sóc hằng ngày.
Tôi cảm thông nỗi uất ức của người da đen. Nhưng nỗi uất ức đó do những người thuộc các thế hệ xa xưa, cách nay gần 200 năm – cùng thời với tiền nhân của người da đen đến Mỹ – gây nên. Người cùng thời với quý vị da đen hiện nay đang lo hàn gắn những “vết thương” đó chứ người cùng thế hệ với quý vị không gây nên những uất ức đó.
Xác người và mảnh rời của thân người được để gần bờ sông, chờ người nhà xác nhận hoặc chờ phương tiện đưa về nguyên quán. Xác của “tụi ôn dịch” được khiêng để ngoài vòng kẽm gai, phía sau đồn, sẽ được chôn nơi vùng đất mà các “đồng chí” của họ đã nằm đó từ những trận công đồn trước đây. Người bị thương – không phân biệt Nghĩa Quân, vợ con của Nghĩa Quân hay là “tụi ôn dịch” – đều được đưa sang hai chiếc trực thăng
Đêm đến, Phan Thiết bị tấn công. Hỏa châu thắp sáng một vùng đau thương. Lẫn trong vô số vệt sáng đỏ ửng kim loại hoặc xanh lè như màu mắt của thần chết, tôi thấy nhiều vệt sáng thật lớn, xé không gian theo hình cầu vòng rồi tan biến trong đêm. Từ nhỏ, tôi cứ nghĩ chỉ có Nha Trang và Đà Lạt là hai nơi tôi yêu mến. Nhưng bây giờ, thấy từng trái đạn cày sâu vào vùng đất hấp hối này, tôi đau lòng.
Người Tây phương,nếu các nhà khảo cứu tìm ra chủng loại nào sinh sản ít, sắp tuyệt chủng thì người Tây phương chú tâm, chủ động nuôi dưỡng để chủng loại sắp tuyệt chủng này được sinh sôi, nẩy nở. Ngược lại, người Trung Hoa, khi biết chủng loại nào hiếm, sắp bị diệt vong thì người Trung Hoa càng cố tình tìm, tung tiền mua cho bằng được chủng loại đó để ăn
Không thể nào bà Hân nhận ra được nơi mà bà cùng các bạn thường đạp xe đạp đến, chỉ để đứng bên gốc cây, nhìn bao quát vùng không gian tươi đẹp, hiền hòa của Quê Nội thân yêu. Khi thấy hàng chữ nhỏ dưới tấm ảnh: “Di tích lầu Bảo Đại bị phá tan hoang trước khi được bảo tồn” . “Đã ‘phá tan hoang’ thì còn gì nữa mà ‘bảo tồn’, Trời!”
Khi tụi tao kéo quân qua cầu Hà Ra, tao xin phép cấp trên để ghé nhà thăm gia đình tao. Không ngờ, cả xóm chỉ còn lèo tèo vài gia đình không di tản kịp. Nhìn ngôi nhà vắng lặng của ông bà Ggà tao, tao khóc và tự hỏi: Tại sao thằng con đi theo “cách mạng” mà khi “cách mạng” thắng, thằng con trở về thì Cha Mẹ và họ hàng của nó phải “dông mất tiêu”?
Về phần anh, sau khi anh được CSVN thả ra, trở về chốn xưa với tấm thân tàn tạ, đầy bệnh tật và không nơi nương tựa thì chính Nở – cô gái bán bánh mì – đã cho anh từng ổ bánh mì. Thấy anh ngủ bờ, ngủ bụi, Nở đem cho anh cái mền cũ rồi Nở nhận vé số nơi chủ thầu cho anh đi bán. Lúc rãnh, anh dạy Nở học tiếng Anh.
CSVN lúc nào cũng bị người dân miền Nam lên án là đoàn quân khát máu, lũ người không có đạo đức, vô học, thiếu văn hóa; vì vậy, CSVN thường “thổi phồng” những sự kiện phi lý và phản khoa học như đồng chí A, B, C, v.v… lái máy bay, núp trong đám mây, chờ. Khi máy bay Mỹ đến thì đồng chí này cho máy bay từ đám mây bay ra, bắn hạ máy bay Mỹ!
YêuNướcViệtNam.org