Đinh Hùng
Em đi, rừng núi vào Xuân,
Áo thiên thanh dệt trắng ngần hoa bay.
Búp lan dài mướt ngón tay,
Cả lâm tuyền nhớ gót giày phong hương.
Óng vàng mái tóc tiên sa,
Cỏ đồi chải phớt lược ngà buông lơi.
Nhớ về Bản nhỏ lưng trời,
Xuân đi, còn lẩn nụ cười trong mây.
Từng cơn mưa lạnh đến dần,
Đời chưa trang điểm, mà xuân đã về!
Hững hờ để nước trôi đi,
Giấc chiêm bao hết, lấy gì mà say ?
Quê ai đầm ấm đâu đây,
Cho tôi về sống mấy ngày trẻ thơ .
YêuNướcViệtNam.org