Cỏ Biển
Nửa đêm trời trở gió. Cơn gió đầu đông thổi ù ù, đập phần phật vào mái nhà phía sau sundeck. Thỉnh thoảng vài ngọn gió mồ côi lạc đường len vào khe hở của khung kính cửa sổ tạo thành tiếng rên dài nho nhỏ làm bà Tư giựt mình tỉnh giấc. Ngọn đèn ngũ có cái chụp giấy xanh nhạt đặt trên chiếc tủ cạnh đầu giường vẫn êm đềm tỏa ánh sáng lặng lẽ, mờ mờ.
Với năm tháng trôi qua, cho dẫu trí nhớ có bị mài mòn, bởi giấc mơ của đời mình bỗng nhiên rách nát, giống như cánh bèo mỏng manh giữa cơn mưa bão, mỗi lần khi đọc quyển lịch trên tường ghi rõ năm Âm Lịch là năm Thân là lòng tôi lại thấy buồn. Nỗi buồn rơi sâu vào trái tim cơn mưa ký ức khiến đau thắt ngực.
Trên khung cửa sổ, chiếc lồng đèn ngôi sao vẫn nhẹ nhàng tỏa ánh sáng lung linh soi rọi niềm vui của các em tôi. Tôi ngơ ngẩn khi nhìn mãi vẫn không biết chiếc lồng đèn mình làm ra đã méo chỗ nào ? Nhưng có một điều tôi biết chắc: chiếc lồng đèn của chị em tôi lúc nào cũng đầy ắp tình thương và tròn trĩnh như mặt trăng vào đêm rằm tháng tám.
Quán café vỉa hè của tôi ẩn mình dưới bóng mát tỏa ra từ cây phượng vỹ nằm bên trong bức tường rào xi măng của một xí nghiệp quốc doanh. Chục chiếc ghế đẩu thấp đặt dựa theo vách tường, cái xe đẩy có chiếc tủ kính chứa một ít ly tách, vài chai nước ngọt, dăm bao thuốc lá, hủ chanh muối, lọ đường đặt phía trên, sau lưng chỗ tôi ngồi là cái bếp nhỏ lúc nào cũng có ấm nước sôi sùng sục.
Vậy là con nhỏ đã chọn lựa, ai bảo nó mang tên cô công chúa với phận liễu yếu đào tơ đi lấy chồng lại phải “nước non ngàn dặm ra đi” “nghẹn ngào nhìn về cố quốc xa vời”… vì nghe lời cha hy sinh lấy vua Chiêm Thành là Chế Mân để đổi lấy hai Châu Ô và Châu Rí cho triều đình. Tôi tin nó quyết định như vậy một phần chịu ảnh hưởng của sự kiện lịch sử này trong suy nghĩ.
Trời tháng mười, tiết cuối thu thường hay có những cơn mưa kéo dài. Mưa không lớn, cứ rả rích lâm thâm. Đang buổi trưa nên căn tin giờ này vắng vẻ. Ở đây chỉ đông khách khi thành phố lên đèn. Lúc ấy, thủy thủ của những chiếc tàu chở hàng trên bến cảng mới tụ tập vào nơi đâynghe nhạc và uống rượu. Họ không được phép ra khỏi phạm vi quy định nên đành loanh quanh trong khu vực giới hạn.
Năm nào cũng vậy, gần đến ngày Giáng sinh trong số những món quà tôi chuẩn bị dành cho con cháu, thế nào cũng có một gói quà nhỏ dành riêng cho người phát thư. Thời đại bây giờ ai ai cũng dùng Computer nên bọn trẻ gọi là “ thời a còng “, thư đi tin lại bằng email, “ chat chit “ với nhau nhanh giống tốc độ ánh sáng nên người đưa thư trở nên ít việc.
YêuNướcViệtNam.org