Cao Hoàng
Buổi chiều trong lúc đứng ngoài cửa, tôi thấy Quang bịn rịn chia tay các anh em cùng tổ ở trong phòng. Lúc sau nhân mọi người sơ ý, tôi thấy Quang rút trong sắc tay một hộp sữa đặc len lén bỏ lại. Năm đó ở ngoài, đời sống đồng bào vô cùng cơ cực, thì phải hiểu rằng những thằng tù chúng tôi còn gặp khó khăn gấp bội. Thế mà bạn tôi, không hiểu xoay ở đâu được một hộp sữa, lại đem bỏ lại cho anh em.
Sao
Người càng đến thì chim bồ câu càng đông. Luôn luôn có các bà già mang đồ ăn đến nuôi chim, thường đổ đầy ra vỉa hè thật dơ bẩn. Những con bồ câu xám không đậu lên dây điện, mà đậu trên máng nước, mái nhà và trên các tấm bảng hiệu nhô ra ngoài. Cửa tiệm bị lũ chim câu chiếu cố nặng nề nhất lại là một tiệm thuốc Bắc, nơi phải sạch sẽ để giữ gìn sức khỏe cho mọi người.
Tuổi trẻ qua đi trong chiến tranh và tù đày; còn bạn bè ư? đứa nằm lại trên đồi máu, đứa chìm dưới biển sâu, đứa lưu lạc quê người, giờ như lá mùa thu rơi rụng như cánh hải âu không biết về nơi đâu. La Cumparsita tình tứ reo lên, La Paloma dìu dặt êm đềm, Bolero flamenco với những tiếng gõ rối lòng người, Malaguẽna Mexicana quay cuồng mê dại.
Hòm bằng gỗ thông rất nhẹ, ghép bởi nhiều miếng ván nhỏ, mà ông cũng rất nhẹ nữa. Nước mưa ngập quá nửa cái huyệt đào vội. Nhấn đầu áo quan xuống thì đầu kia nổi lên. Có lúc nghiêng ngửa, lúc lắc, không làm sao mà đè xuống được, thật ghê rợn quá. Một đứa trong bốn đứa phụ trách mai táng nói: “Thôi đừng giỡn nữa ông già! Nằm êm xuống đi chiều nay tôi sẽ cúng thuốc lào cho ông.”
YêuNướcViệtNam.org