Chu Tất Tiến
Thế là một mạng người ra đi, một Sĩ quan chết trong tức tưởi chỉ vì sự phán quyết ấu trĩ của một tay Y tá. Chúng tôi chia phiên ngồi canh xác anh bạn, vì có mấy anh bạn nhát ma, nên tôi nhận luôn ca đêm, từ 12 giờ đến 3 giờ sáng. Trong căn phòng trống lạnh, tôi ngồi cạnh xác anh, bên ngọn đèn dầu leo lét, tay phải luôn xua xịt lũ chuột cống cứ nhào lên định cắn chân tay người chết. Nước mắt tôi chảy lưng tròng, uất hận
Vì thế mà cụ không muốn nhìn cuộc đời nữa mà suốt ngày quay mặt vào tường! Xúc động trước câu chuyện thương tâm, anh A. lại thăm cụ thường xuyên hơn. Nhưng rồi cũng đến lúc anh phải đi làm xa, nhưng thỉnh thoảng vẫn gửi thư thăm cụ. Trước khi cụ nhắm mắt, có nhắn anh lại nhận đồ đạc của cụ. Anh nhận gói đồ cụ để lại, gồm có chiếc đồng hồ và vài tấm hình gia đình cụ và chữ, “Cám ơn ông!”
Me tôi bắt đầu làm người buôn gánh, bán bưng. Bà bắt tụi tôi dậy từ 2,3 giờ sáng, ngồi dưới đất, phụ với bà gói bánh nếp, một loại như bánh ú, nhân đậu xanh, không có đường, nhưng to ngang bằng cái bánh giò. Mấy mẹ con ngồi quanh cái bếp củi, rực lửa, cắm cúi cắt lá, đổ bột, trộn nhân, gói lại bằng dây lạt, rồi thả trong cái nồi to kềnh…
Sau gần một năm ở Trảng Lớn, ăn như ruồi mà làm như trâu, tôi ngã bệnh, nằm thẳng, không mở mắt được, không mở miệng được. Bạn bè đổ cho từng muỗng nước cháo, tuy đầu óc tỉnh táo, nhưng bắp thịt cứng đơ. Từ trại tù ra đến rừng, một lúc cả ngàn người đổ đi khắp hướng, nên kiếm được một cây thẳng đứng là rất khó
Thật ra, điều mà chúng tôi chua xót hơn hết, chưa phải là những điều liên quan đến văn hóa, phong tục Việt Nam, mà là sự VÔ CẢM của các bạn trước tình hình ĐẤT NƯỚC BỊ BÁN CHO TRUNG CỘNG, lịch sử Việt Nam hơn 4000 năm gầy dựng sắp bị xóa sổ! Trời ơi! Trần Quốc Toản mà sống lại chắc sẽ bóp thêm hàng chục trái cam. Quang Trung Đại Đế sẽ nghiến răng, có thể râu tóc dựng ngược.
Nếu các bạn trẻ không đứng lên thì nước Việt sẽ trở thành giống như Mông Cổ, Tân Cương, Tây Tạng: sau khi Trung Cộng đã chiếm ba quốc gia này rồi thì lập tức đẩy thanh niên lên vùng thiêng nước độc, hoặc hoán đổi thanh niên của 3 dân tộc này với nhau, để cho hết ý thức quốc gia, còn con gái thì ép lấy Tầu để biến thành dân Tầu!
Cuộc đời "như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao"... Biến cố gì rồi cũng qua, chỉ có danh xưng "Hát Ô" là tồn tại mãi mãi trong trang sử của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ, như một thế hệ đặc biệt, chưa hề có trong lịch sử thế giới, và sẽ không bao giờ có nữa! Mười lăm năm tù đầy trong nhà tù lớn, nhà tù nhỏ của cộng sản mà không sợ, huống gì miệng lưỡi của những kẻ vô ý thức.
Thứ nhứt, phải có họ hàng ở Việt Nam theo dõi, giới thiệu, con nào ngoan ngoãn, hiếu đễ thì mới lấy. Thứ hai, phải có nghề nghiệp đàng hoàng, không thể lấy sinh viên, học sinh, hoặc mấy đứa làm nghề tiếp thị, làm nghề lông bông, không cần bằng cấp. Thứ ba, lấy đứa giầu quá, cũng không được. Mấy đứa con nhà giầu thường là con nhà tư bản đỏ
Nói đến âm nhạc, người tù cải tạo không thể không quên tài làm đàn của các cựu sĩ quan..Còn rất nhiều tác phẩm nữa trong các trại tù khác nhau, chứng tỏ người sĩ quan Quân đội VNCH, dù trong tù ngục khổ sai, vẫn không ngừng cho người CS biết rằng: Tinh hoa và tinh thần của người lính Việt Nam chân chính hơn hẳn bọn quân đánh thuê cho Tầu và Nga.
YêuNướcViệtNam.org