Cung Tích Biền
Cái lạ, trên bàn thờ thay vì thờ tấm chân dung cụ Gàn, con cháu cụ lại thờ một cục gạch thấm máu. Nó như một bức tượng. Thần tượng này bị bể, nhiều miếng dính máu. Chỗ ấy là chỗ cục gạch từng tử chiến với cái sọ não uyên bác của cụ Gàn. Trên mặt đất này, hôm nay, nếu thờ cái nạn nhân thì có mà hàng triệu triệu. Thờ quách cái tội lỗi, cái nguồn cội bao la gây ra tội. Đơn giản là thờ cái hệ thống
Đường phố hắt hiu, nhà nhà tiêu sơ, kẻ bỏ nước ra đi, người ở lại thu mình, hoảng sợ và chờ đợi số phận sẽ được chế độ mới hành xử theo cái cách của cùm-gông-mới. Cái thế gian tàn rụi ấy, cái xã hội rã tan đầy thương tích ấy không là một buồn bã đối với Quyền. Ngược lại Quyền nhận ra một sảng khoái vô bờ, một mênh mông hạnh phúc.
Nơi đây người ta mần cái gì cũng lâu lắc. Đào xới để mở rộng. Đào hố đặt hệ thống nước. Lấp lại xong. Lại bới lên, đào hào dọc cho hệ thống hệ thống điện. Lấp lại. láng nhựa. Hai tháng sau có toán người tới bới lên. Đào nữa, vì còn lắp đặt đường dây điện thoại.Thời đai văn minh, tất cả những món lòng thòng ấy phải đặt ngầm trong lòng đất, như bên Tây bên Nhật.
Từ trường Võ Bị Thủ Đức, bước sang nghĩa trang Gò Dưa chỉ mấy cây số đường chim bay, cùng chung một quận Thủ Đức. Mỗi bên một phô bày đúng nghĩa cái bản sắc riêng có của mình. Một bên, của sức sống hùng tráng những tinh anh, sinh khí. Và kia, cái tịch lặng, xa khuất. Nhưng cả hai, theo cách suy nghĩ lêu lổng của mình, tôi thấy cả hai, cũng rất rộn ràng, giàu hình ảnh.
YêuNướcViệtNam.org