Hồ Đình Nghiêm
Cả thế giới đang lên án hành động lạc hậu của nhà cầm quyền ma-dzê in Việt Nam khi bắt đi bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Loài người tiến bộ lớn tiếng yêu cầu bọn chuyên chế kia hãy thả bà mẹ có hai con thơ tay yếu chân mềm ấy ra khỏi ngục tù tăm tối. Một thể chế như vậy, một xã hội như thế làm sao đẻ ra được một nhà văn mà mơ có ngày lãnh giải Nobel văn học. Nô Bút thì ô kê.
Tự dưng tôi nghĩ tới hình ảnh một đêm mưa, người đàn bà lấm lét ôm một bọc vải đặt trước cổng chùa rồi ù chạy như bị ma đuổi. Một hạt giống nẩy mầm trên cánh đồng xa lạ. Không, tôi chẳng đành tâm. Tôi sợ đón nghe những tiếng khóc. Tôi quyết định trốn chạy mọi người, thầm lặng, chẳng từ biệt, cũng vào một đêm mưa.
Nhiều thi sĩ “đương đại” có ý khi dễ Truyện Kiều. Ừ, đó là thứ bất khả tư nghì, chớ đối chất. Nhưng có một điều anh không thể chối cãi, rằng hậu sinh đã từng chịu ơn, không nhiều thì ít, về những mở đường trên những sạn đạo mà tiền nhân đã nhọc công khai phá. Lỗ Tấn nói: “Con đường không phải tự nó hiện hữu mà do dấu chân người tạo nên”. Anh có quyền tìm lối đi khác nhưng chớ bảo lối kia là tiểu lộ. Xin vui lòng!
Nói tới thu, nghĩ tới mùa tựu trường, mùa của những đám mây bàng bạc, mùa của xác lá vàng cuống quít rụng đầy trong công viên, mùa của heo may theo gió về đậu trên da thịt chút rợn cảm. Thu còn là danh xưng của những nhân vật nữ, xa lạ gì, má cu Bi cũng mang tên Thu đó thôi. Chân đi bốn mùa còn biết chuyện giáp vòng hoàn lại, riêng mùa thu của bố con tôi một đi không trở lui.
Những cuốn sách, đa phần đã cũ, nằm xa tầm tay với. - Luân đôn- không hề có một hiệu sách của người Việt. Và người ta hãnh diện đó là thành phố mà bạn không tài nào nhìn ra một sợi giây điện giăng ngang. Mọi thứ đều được cất dấu vén khéo dưới lòng đất. Tựa con đường hầm băng qua eo biển mà hắn sẽ chui đi thăm Ngọc, qua tuốt bên Paris.
Tôi nghĩ, chị là một trong số đông những người chiến thắng. Ngày hôm nay, chị thong dong ngồi đây với thứ diện mạo ủ dột, váng vất niềm thất vọng thì kể cũng lỗ lã cho chị quá. Chị hy sinh nhiều thứ để cuối cùng cá nhân chị được bù đắp điều gì? Gia đình chẳng còn ai ngoài tôi, thằng em út chưa bị chiến tranh lôi kéo nhập cuộc, lí lịch sạch như một cuốn vở trắng. Nó không có tiền của vật chất, nó chỉ giàu sụ nỗi ngờ vực hoang mang.
Vui hay buồn, chán ghét phẫn hận hay vị tha mở lòng thụ hưởng thì đời sống vẫn một mực dửng dưng trôi qua. Không gì khiến nó đổi thay được. Những cái chết lần lượt điểm danh đằng sau những căn phòng với màn che trướng rũ. Và khu hộ sinh mỗi ngày có biết bao đứa bé dong tay khóc ngất khi chào đời.
Anh là kẻ phản bội lung tung, phản bội tổ quốc, phản bội tình xưa nghĩa cũ, phản bội một thành phố mỗi ngày mây bay tán loạn trên vuông trời vân cẩu. Anh làm đứa ăn nhờ ở đậu chốn xa để hóa thân làm khúc ruột ngàn dặm. Năm 74 đôi mình không lường trước được những giọt nước mắt. Có ai dè giờ ni mình dòm lại thấy lạ nước lạ cái. Nước chảy đá mòn, khóc cho đã mà cảnh mới chẳng chịu hư hao.
Cớ sao những kẻ khốn cùng chẳng đủ cơm ăn áo mặc lại ưa vầy cuộc ong bướm, thích chuyện mây mưa để sinh đẻ cho cố xá? Đẻ năm một, đẻ chuyên cần, không nao núng sợ hãi, rồi lại trơ mắt ốc ngó lên cao xanh mà than thở cho số kiếp luôn gặp tình hình gay cấn. Lễ độ, kính trên nhường dưới, ăn quả nhớ kẻ trồng cây, bài học làm người ấy bọn trẻ thời nay đã khuấy quên.
YêuNướcViệtNam.org