Hồ Đình Nghiêm
Tháng Tư, nói gì xa xôi và dài dòng, chính phủ Canada vừa đồng thuận: “Tháng ấy đánh dấu niềm đau thương khó phôi pha của cộng đồng người Việt”. Canada. Vết thương dường như chưa thành sẹo, hằng năm cứ đến thời điểm này ta lại phải đọc những nỗi muộn phiền nhắc tới cơn băng giá chưa tan, hoa ủ dột trong vườn lộng gió chướng. “Vắng mợ chợ vẫn đông lời kinh khổ”.
Bốn là người đề cao cái chết của anh, nhân chứng sau cùng kể lại những sự hy sinh vô danh, vô ngôn và vô lý. Tôi trở nên thân với Bốn, lặp lại lời ai đó nói: "Điều nguy hiểm nhất khiến trái tim phải nhuốm bệnh là khi bạn có một trí nhớ quá đậm sâu." Bốn cười nửa miệng: "Tôi lại nghĩ khác, chúng ta đổ bệnh vì sống với kẻ vong ơn, những đứa muốn trốn chạy bi kịch ngày cũ."
Minh bạch với nước sạch là khẩu hiệu
Cá chết người chết nuôi sóng thêm bạc đầu
Sơn hà nguy biến khuyên đừng vô cảm
Giặc đến nhà đàn bà phải đánh
Vũ khí đâu, thương khóc một bài thơ?
Nhưng người ta mãi dị ứng hội nghị Diên Hồng
Bố mẹ Sinh bán hết nhà cửa ruộng vườn, chỉ giữ lại một con bò. "Chúng ta dắt díu nhau qua bên kia núi, dấu mặt về làng ngoại sống qua bữa. Con bò này giao cho mi chăn giữ, cúi đầu mà chí thú cày bừa. Trên đã rộng lòng du di cho gia đình ta, chừa một đường sống. Tiên sư cha nhà mày, chỉ có mỗi việc học mà cũng toe tua đen đúa thế kia.
Ấu dâm là gì hở mẹ?
Là ghét lắm trái ấu hình vuông
Gạc ma là gì hở mẹ?
Là ma quỷ đi gạt con người
Formosa là gì hở mẹ?
Là cây khế chua mọc bên kia hàng rào
Biểu tình là gì hở mẹ?
Là chú Tư vẫn còn ở trong lao
Trước, họ là bà Đại Uý, bà Thiếu Tá. Sau, họ là chị Bảy, cô Năm áo quần lấm lem tóc tai xơ xác ôm khư khư cái bịch chiếu lát băng ngàn vượt suối vào rừng sâu bới xách cho chồng. Không phải một mà ba bốn lần chẳng từ nan, sờn lòng. Tả tơi đến độ một nửa của họ khi nhìn ra đã phải rưng rức khóc "Anh thực sự có lỗi với em, mặc cảm nặng gánh gần là một tội đồ khó dung"
Cô rời quê hương năm cô mười ba. Mười ba tuổi mà thuận thảo với những ảnh hình xưa cũ. Khư khư giữ lấy để sau này có điều kiện thì trải lòng chứng minh. Mấy đứa già đầu e chẳng sánh bằng. Người đàn ông nói khi trao bó hương. Như quen việc, ông thắp cháy nó đều đặn, thoáng chốc. Mạ ơi… Khói vật vã trên đầu nhang, như lòng ai đầy trắc ẩn.
"Nam vô tửu như kỳ vô phong", câu này đến từ Trung quốc và luôn nằm trên miệng lưỡi “đại trượng phu” người Giao Chỉ. Vạch ngực, rung đùi, tâm đắc, rượu vào lời ra. Cờ phải có gió, đàn ông phải tợp rượu. Nước Việt có rất nhiều cờ đỏ sao vàng và đàn ông xứ ta được thế giới tấn phong: “Vô địch chuyện tiêu thụ rượu bia”.
Quán Nhị Vị Hương nằm trên đường Côte des Neiges, đông khách hơn quán Ngũ Vị Hương ở phố Beaubien. Lý lịch sơ sài của ông bà chủ quán: Chồng, anh Tư, người Đà Nẵng. Vợ, chị Tám, người Huế. Vợ đứng bếp. Chồng gồng mình lo từ hạ tầng cơ sở lên đến thượng tầng kiến trúc. Cả anh lẫn chị tánh tình vui vẻ, xởi lởi với khách Việt
YêuNướcViệtNam.org