Hồ Đình Nghiêm
Dạo đó đoàn tàu luôn quá tải, “ngàn đời không đủ sức đi mau”, người ngợm đa phần là con buôn với quang gánh đồ đoàn cồng kềnh nặng nhọc, nó xoá nhoà hình ảnh đưa tiễn buồn lòng kẻ ở người đi. Cái đớn đau của biệt ly lẻ tẻ phải chịu lép vế so với trăm phương nghìn kế mưu sinh đổ mồ hôi sôi nước mắt. Từ nghề “nội trợ” ghi trong sổ gia đình thoắt cái họ phóng đu lên tàu với danh xưng rất giang hồ rất gió bụi: Con buôn.
Có một điểm đáng ca ngợi thượng đế, là khi nhào nặn ra chúng sinh, “ngài” tạo ra ngay sự khác biệt, chẳng ai giống ai. Niềm vui, nỗi buồn cũng thế, cung bậc hoàn toàn riêng tư dành cho mỗi cá nhân. Bi kịch xẩy tới là cá nhân ấy không biết cách thụ hưởng hoặc chống đối và như vậy, hài kịch phát sinh.
Công an Chất trở ra ngoài đường cái. Người nhẹ cơ hồ có thể phi thân lên nóc nhà hóng mát. Từ giờ cho tới đêm mai, kim đồng hồ chừng như đang uể oải đình trệ việc chuyển dịch. Hừ, mày tưởng Trung tá ban điều tra chuyên án là ngon hả. Nghiệp vụ tao chỉ tốt nghiệp cấp mẫu giáo, nhưng mầm non có cái vô tư của mầm non. Vào ngày mốt, cõi đời oan nghiệt này sẽ có thêm một bóng ma.
Báo loan tin người Việt tiêu thụ bia đứng hàng đầu trên thế giới? Không dám đâu, người mình nghèo đứng cuối bảng sắp hạng, chúng đào đâu ra tiền để nhâm nhi một trà một rượu một đàn bà, ba cái lăng nhăng nó quấy ta. Anh dài lời quá đấy, anh vô sản là thế thì có chó nào thèm tới quấy anh. Nghèo mà ham!
Mỗi tụ điểm nhóm họp rượu bia cho đến uống cà phê râm rang tâm sự đều có chung điểm trùng hợp, rằng đó nào khác gì một phòng thông tin mà đồ chừng thời buổi nay “phát sóng” toàn cả chuyện nằm mộng cũng chẳng ngờ. Khoa học viễn tưởng, khó tin. Ông bà thường bảo: Rượu vào lời ra. Đằng này rượu chưa nhấp một giọt, lời đã chảy lai láng.
Mỹ nhất. Hoà Lan nhì. Thuỵ Điển đứng hạng ba. Cả ba đều đón nhận niềm vui chẳng giống nhau, nhưng có thể nhìn rõ một điều là Hoà Lan đang gặm nhắm thầm lặng thứ hạnh phúc khó cắt nghĩa. Tuy không vô địch thế giới nhưng những bóng áo màu cam đã vẽ được cho trang sử nước nhà họ một bức tranh mới đầy hy vọng, bởi bấy lâu họ vẫn phải “phơi áo” ở vòng 16, tủi hổ về lại với những cối xay gió
Vì tranh tài có tầm mức quốc tế, bốn năm mới tổ chức một lần nên có mang chuông đi đánh xứ người buộc mỗi quốc gia phải dành nhiều thời gian sàng lọc hòng lựa ra 11 cái chuông có tiếng ngân trong trẻo lắm nội lực để vang vọng ra xa. Người Mỹ đã từng nói cho nhau nghe: "Nếu không có bóng tối làm sao bạn trông rõ những vì sao" .
Tuy đi qua cuộc chiến đã lâu, hơn nửa đời người chú Bê vẫn còn sống với những ám ảnh, với bất mãn, với hằn học khôn nguôi. Cũng dễ hiểu và nên thông cảm cùng chú ấy, ngoại hình chú bị mất một cánh tay còn trong lòng thì thu gom biết bao đổ vỡ chất chồng, khó lành lặn, vô phương cứu chữa.
Chú có hiểu văn minh là gì không, hở chú Bê cụt tay chưa tốt nghiệp Trung học phổ thông ?
Chừng nào tôi làm được những vần thơ có “lửa”, lên án và đả phá những tệ nạn chốn đó, tôi quyết sẽ nhờ facebook chuyển tải giùm. Bạn nghĩ giúp, nó có phải là vũ khí của chúng ta? Xiêm y mà gì. Nhà xe mà gì. Sơn hào hải vị mà gì. Chỉ có thú vật mới săm soi bộ lông nó có, như ai đó từng đau lòng nói thế. Công dân giáo dục với bao lời thánh hiền rao giảng chìm đâu mất rồi?
YêuNướcViệtNam.org