Hồ Đình Nghiêm
Đêm Paris ướt lạnh, mọi thứ phải nên diễn ra ở giới hạn của trắng, đen. Một vẻ đẹp ám trong cô quạnh, màu sắc chớ nên chen vào, dự phần. Và đen trắng, hình như nó thích hợp cho việc chuyển tải một khung thời gian thuộc về quá khứ? Tháng Tư Bảy Lăm trôi trong trí nhớ chỉ hiện lên một gam màu xám xịt, bất biến.
Ngoài cửa quán có đậu sẵn chiếc xe bít bùng dị hợm chứ không phải xe hoa đưa dâu đón rể. Rể và đứa bạn thân bị xô đẩy vào thùng xe. Xe chạy về hướng có chiếc cầu bắt ngang sông, giáp hai địa phận quận ba và quận hai. Nơi có vuông đất treo bảng cấm người Việt không được xớ rớ lại gần. Chủ quyền ở trong tay một tập đoàn người Trung quốc vừa mua đứt.
Người đàn ông đứng tần ngần, mặt lộ vẻ hốt hoảng pha chút phiền muộn, mệt mỏi. Chỗ ông đang đứng, thú thật chẳng mấy ai ưa đặt để đôi chân. Trụ sở ấy, tự bản thân, nó toát ra cái gì đấy, ngầm đe dọa. Nó là đường ranh mong manh chia cắt giữa nhất nhật và thiên thu. Tạm trú và thường trú. Nhà cửa và chấn song ngục tù.
Cả thế giới đang lên án hành động lạc hậu của nhà cầm quyền ma-dzê in Việt Nam khi bắt đi bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Loài người tiến bộ lớn tiếng yêu cầu bọn chuyên chế kia hãy thả bà mẹ có hai con thơ tay yếu chân mềm ấy ra khỏi ngục tù tăm tối. Một thể chế như vậy, một xã hội như thế làm sao đẻ ra được một nhà văn mà mơ có ngày lãnh giải Nobel văn học. Nô Bút thì ô kê.
Tự dưng tôi nghĩ tới hình ảnh một đêm mưa, người đàn bà lấm lét ôm một bọc vải đặt trước cổng chùa rồi ù chạy như bị ma đuổi. Một hạt giống nẩy mầm trên cánh đồng xa lạ. Không, tôi chẳng đành tâm. Tôi sợ đón nghe những tiếng khóc. Tôi quyết định trốn chạy mọi người, thầm lặng, chẳng từ biệt, cũng vào một đêm mưa.
Nhiều thi sĩ “đương đại” có ý khi dễ Truyện Kiều. Ừ, đó là thứ bất khả tư nghì, chớ đối chất. Nhưng có một điều anh không thể chối cãi, rằng hậu sinh đã từng chịu ơn, không nhiều thì ít, về những mở đường trên những sạn đạo mà tiền nhân đã nhọc công khai phá. Lỗ Tấn nói: “Con đường không phải tự nó hiện hữu mà do dấu chân người tạo nên”. Anh có quyền tìm lối đi khác nhưng chớ bảo lối kia là tiểu lộ. Xin vui lòng!
Nói tới thu, nghĩ tới mùa tựu trường, mùa của những đám mây bàng bạc, mùa của xác lá vàng cuống quít rụng đầy trong công viên, mùa của heo may theo gió về đậu trên da thịt chút rợn cảm. Thu còn là danh xưng của những nhân vật nữ, xa lạ gì, má cu Bi cũng mang tên Thu đó thôi. Chân đi bốn mùa còn biết chuyện giáp vòng hoàn lại, riêng mùa thu của bố con tôi một đi không trở lui.
Những cuốn sách, đa phần đã cũ, nằm xa tầm tay với. - Luân đôn- không hề có một hiệu sách của người Việt. Và người ta hãnh diện đó là thành phố mà bạn không tài nào nhìn ra một sợi giây điện giăng ngang. Mọi thứ đều được cất dấu vén khéo dưới lòng đất. Tựa con đường hầm băng qua eo biển mà hắn sẽ chui đi thăm Ngọc, qua tuốt bên Paris.
Tôi nghĩ, chị là một trong số đông những người chiến thắng. Ngày hôm nay, chị thong dong ngồi đây với thứ diện mạo ủ dột, váng vất niềm thất vọng thì kể cũng lỗ lã cho chị quá. Chị hy sinh nhiều thứ để cuối cùng cá nhân chị được bù đắp điều gì? Gia đình chẳng còn ai ngoài tôi, thằng em út chưa bị chiến tranh lôi kéo nhập cuộc, lí lịch sạch như một cuốn vở trắng. Nó không có tiền của vật chất, nó chỉ giàu sụ nỗi ngờ vực hoang mang.
YêuNướcViệtNam.org