Hồ Đình Nghiêm
Tôi ôm ba thằng đệ tử lạc loài. Chúng tôi ngồi xuống quây quần tạo thành một vòng tròn liền lạc. Một thằng chửi đù má mày. Một thằng kêu Amen. Một thằng niệm A Di Đà Phật. Và một thằng tôi thì thầm Vĩnh biệt. Trái lựu đạn rút chốt, mỏ vịt bung ra. Bốn đứa nhắm mắt đợi tử thần kêu tiếng trời long đất lở.
Mặc dù không gây thiệt hại về tài sản hay làm thất thoát công quỹ của nhà nước, họ vẫn bị xử nặng nề hơn… “Hội Anh Em Tham Nhũng”. Hổ thẹn lắm khi biết anh em dân chủ hết người này đến người nọ cứ phải chịu vào ngồi tù. Áo gấm về làng? Sao nghe mỉa mai cho thứ xiêm áo lụa là kia.
Hằng năm cứ vào tháng Tư, đầu mùa xuân mà lá ngoài đường rụng nhiều và lòng tôi lại nhức nhối những kỷ niệm hoang mang của đứa phải bỏ trốn quê hương. Ngày tựu trường mẹ nắm lấy tay tôi dắt đi học, hình ảnh an lành đó biết tìm đâu thấy khi cả mẹ lẫn con đã bỏ của chạy lấy người, hoang mang nhìn mưa-rơi-trên-mầu-cờ-đỏ.
Người làm thơ, công việc của họ giống như kẻ tìm vàng, đãi vàng. Có tiền mua tiên cũng được, nhưng có thứ họ chẳng thể mua được: Nhà Thơ. “Nay ở trong thơ nên có thép, làm nhà thơ phải biết xung phong”. Thức này là vàng giả, loại vàng rất sợ lửa. Và làm nó ra, đại trà, thì rất dễ bị vợ bỏ, chẳng chóng thì chầy!
Tôi chấp nhận bị đàn áp, vì tôi chống họ. Nhưng phải kính sợ, nể phục một “cái gọi là nhà nước” hèn như thế thì không. Không bao giờ” (Phạm Đoan Trang) . Một đứa chính trực sẽ chẳng an toàn khi sống trong xã hội toàn cả bọn bất lương. Những con két biết giả giọng người sẽ căm ghét “con chim đến từ núi lạ ngứa cổ hót chơi”.
Máu đã đổ. Không một ai can thiệp. Tất cả đều đứng một góc, trương mắt ra ngó. Lực lưỡng có, ốm o có, tóc dài có, đầu trọc có. Tai đeo khoen có, mũi đục lỗ có, thun ba lỗ khoe mình đầy vết xâm cũng có. Nam nhi cả tá nhưng không hề là đại trượng phu. Mọi thứ đều bình thường. Cây vẫn xanh lá. Đường vẫn lắm xe. Bụi bặm ...
Ông Việt kiều ham ăn nhậu, ham dòm cô phục vụ viên ăn vận thông thoáng nên không thấy đằng sau tủ kính treo lủng lẳng cả chục con chó co quắp hình hài khi thịt bị thui, bị nướng, bị quay, bị nung lửa. . Xẻ ruột đẻ ra đứa con chưa chắc nó “trả hiếu” bằng Lu nhà ta. Đi làm về nó chực sẵn sau cửa, cuống quýt tha dép tới cho mình thay giày.
Vị anh hùng dân tộc của người Nhật, Chú chó mang tên Hachiko, mỗi ngày ra sân ga đợi chủ suốt trong 9 năm mỏi mòn để chết trong niềm tuyệt vọng bên đường rầy vắng lạnh. Sự trung thành, niềm chung thuỷ một dạ sắt son, do vậy chúng tôi xem Hachiko là anh hùng, có xứng đáng không? Đâu cần phải đạp đổ mọi thứ luân lý đạo đức để đi làm cách mạng cốt mong nhìn ra cảnh máu đổ thịt rơi, nhỉ?
Hy vọng anh em chúng ta đứng trước tấm bảng chỉ đường: “Núi không vòng thì đường phải uốn. Đường không uốn thì người phải đổi. Người không đổi thì tâm phải chuyển”. Ôi, khi ấy thì sẽ có biết bao người vây quanh để nghe mình “kể nỗi hàn ôn”. Mong lắm thay! . Nghe mơ hồ có tiếng Mậu Tuất sủa chốn xa đáp lời.
YêuNướcViệtNam.org