Hồ Đình Nghiêm
Vô Lộ chắp tay đọc tiễn một đoạn chú bằng tiếng Phạn. Căn phòng chừng như đã bớt đi cái lạnh lẽo ủ ê trước đó. Vị cao tăng đi ra, khép cửa lại. Ông bước xuống lầu để đón nhận những ánh mắt ngầm tra hỏi. Ta đi về Chùa đây. Dạ thưa thầy, thầy có gặp ma không ạ? Có, đã gặp mặt. Và sau đêm này, ta xin hứa, rằng quý vị sẽ thôi gặp… ma.
Quần chúng nhờ vào những vụ bóng đá đẳng cấp với thi hoa hậu đủ loại như thế mà quên đi phần nào những oan ức bắt bớ tù đày. Cứ chém người ta xong thì nghĩ ngay tới chuyện xức thuốc. Chưa êm việc Thủ Thiêm thì để tâm tư vào việc ca ngợi um sùm người đẹp Bến Tre đoạt chức hoa hậu. Họ chủ trương bày ra toàn những thứ ruồi bu cho qua cơn hạn.
Tôi yêu giản dị, thật thà, bình dân. Tôi yêu những người tay không một tấc sắt. Tôi yêu người dân không đủ chữ để kêu gào nỗi oan. Tôi yêu thấp cổ bé miệng. Và tôi hiểu, bạn bè tôi giờ này học vị họ đã thành tựu, lên cao, xa cách vị thế và lối suy nghĩ bình dân của tôi một khoảng cách dài miên man. Khoảng cách ấy bằng đường đi một chiếc dép vừa cật lực ném ra, khỏi tay.
Dân ấy, nước ấy trong thời chiến tranh có được 56 tướng, từ 75 trở về sau yên tiếng súng có gần 1000 tướng. Đất nước hơn 90 triệu dân đã đẻ ra con số: 240 phó chủ tịch tỉnh, 122 thứ trưởng và 17 triệu người nghèo (chẳng tính tới một bộ phận không nhỏ là bọn người đi bán vé số dạo, vì nghề này có thu nhập cao).
Một triệu máu đổ gộp với hai triệu nước mắt vị chi là ba triệu đời hoa chưa thể bỏ cuộc, vùi dập, tàn héo. Ôm ba triệu, kiểm tra bạc ông Hồ có râu đàng hoàng để tránh đồ hàng nhái, xong cái hú thằng Quới mần chuyến xuôi Nam. Quới à, mày thề rồi đó và mày phải nên tin tao, đường ra trận mùa này đẹp lắm dù trời đất cực đoan thay phiên nổi cơn gió bụi lấm lem.
Nhỏ thua anh tới một con giáp, nếu anh là vá, là mực, là vện thì đích thị Thu là cún, là cầy tơ. Và như thế, theo cách luận chuyện của nhà đương cuộc cũng như đương đại Hà Nội, cả anh và Thu đều có cấu trúc tâm thần giống như con người. Thu luôn bận rộn và tuy thích văn chương Thu chỉ mới “học ăn học nói học gói học mở”.
Tuổi mười bảy được ví như hoàng kim. Là trang sách ghi đầy những chuyện tựa huyền thoại. Ở miền Nam, đa phần gái trai tuổi mười bảy thường ấm êm bình lặng, những biến cố xảy đến nếu có đau khổ can dự thì niềm bất hạnh kia giúp người ta thêm trưởng thành, chỉ vậy thôi. Ngay cả 18, đủ tuổi vào lính, khi mặc áo trận có kẻ còn biết niệm Phật trước khi bóp cò súng.
Mấy chục năm về trước giọng nói của cô gái mang tên Huỳnh Thị Thương mỗi bận cất lên nghe thương hết biết. Bây chừ cái thương nọ đã bỏ trốn đi đâu? Vượt biên mất đất không thèm gửi lại chút vàng son cũ. Nguyễn Văn Tình đưa đầu trần vừa cắt ngắn dưới nắng nôi đứng ngọ, miệng đọc thầm ca dao ngẫu hứng: Ra đi chân thẳng cẳng dùi, thương hình bóng cũ ngậm ngùi đổi thay
Tôi chẳng mấy ưa facebook bởi đa phần người ta thích nói về mình quá. Dài lời thì đâm vô duyên, vô duyên dẫn tới những việc vụng về Trong tất cả những loài động vật, chó là con vật đáng yêu nhất. Lòng trung thành của nó là tấm gương mà loài người hổ thẹn chẳng dám soi mặt vào. Nó chết, do bởi đã có một hạng người nhẫn tâm “nhậu” nó.
YêuNướcViệtNam.org