Hồ Đình Nghiêm
Người Laval, kẻ Brossard. Người ngoại biên kẻ trung tâm, đông nam tây bắc tứ tung bát giác. Sao rãi đầy trời những viên kim cương bất hoại chợt tỏ chợt mờ, trăng lưỡi liềm nhạt nhòa dung mạo vô duyên. Ở cố quận giờ này rậm rật cuộc tồn sinh đúng ngọ, lòn lách đương cự với vạn điều vô minh.
Hoan hô tự do. Đả đảo tự do ngôn luận bị kềm kẹp
Hồn nhiên, bộc trực, thẳng như ruột ngựa là thứ đức tính mà cả thế hệ ông đều chẳng có được. Người ta dạy ông lươn lẹo dối trá đổi trắng thay đen, a dua xiểm nịnh lọc lừa và thoắt cái ông biến thành đảng viên. Trung với đảng hiếu với dân. Đấy, nghe thế có ngứa cái lỗ tai không chứ! Hay là bị lúc trước em ưa đắp mô xe đò nên bây giờ bị quả báo?
Vị đại diện pháp luật đưa tay quẹt trán rịn ướt mồ hôi: Tưởng cũng nên nói rõ ở đây, ba vụ khúc mắc tình duyên lọc lừa vớ vẩn như này chỉ tổ làm rách việc thêm, chúng tôi đang dành công sức trí não vào phiên toà sắp khai mở: “Xử xét và định tội rạch ròi dành cho những kẻ vừa xách động quần chúng đi biểu tình chống đối Formosa.”
Cho dù ông là kẻ có trí nhớ tồi tệ cách mấy hẳn ông cũng chẳng quên được năm 75. Tan hàng. Đứt phim. Vợ tôi khóc. Và tôi đi, lầm lủi đi, câm lặng đi, bịt mắt mà đi. Đi lao lung, đi xuống từng bậc cấp của địa ngục…Trồng cây mười năm trồng người trăm năm. Đúng thế không? Khốn nạn thật! Nói ông tha lỗi cho, trồng làm gì cho chật đất. Ở xứ sở này họ đã từng bứng đi tận gốc rễ biết bao là tài năng
Người dân chỉ có tự do và hạnh phúc khi có tự do ngôn luận và quyền tự do biểu đạt những điều mong muốn. Tôi mong rằng mọi người sẽ lên tiếng và đấu tranh, vượt qua nỗi sợ hãi của chính bản thân mình để xây dựng một đất nước tươi đẹp hơn. Tôi mong muốn xây dựng một xã hội và đất nước tốt đẹp. Một quốc gia chỉ tự cường khi nó luôn gắn liền với nền tảng một xã hội mà người dân có tự do và hạnh phúc.
Bà ngoại chú rể trước đây từng đào hầm trong nhà dấu nuôi mấy chú du kích đặc công, ngày thắng lợi đến được cách mạng cấp cho tờ giấy chứng thực má đây là “mẹ anh hùng” rồi ngày một ngày hai đuổi “mẹ” đi chỗ khác chơi, soán đoạt căn nhà biểu là thuộc diện quy hoạch biến đổi thành viện bảo tàng khắc dấu nơi đây chiến sĩ ta từng trường kỳ nằm gai nếm mật sinh mệnh như ngàn cân treo sợi tóc
tôi không sorry tôi chẳng uốn lưỡi bảy lần
“tao đi lối ni có hoa có bướm
mi đi lối nớ có ma quỉ chận đường”
nhớ thuở còn thơ nghe bạn học ghẹo
hai thứ tóc trên đầu mô đã chộ bướm hoa!
Chung tình, không phải hai ba lần, tuần này qua tháng nọ người ấy vẫn thầm lặng đến ngồi bên gã. Người ấy dạy cho gã biết hai chữ “sắt son”, thứ mà đại gia chẳng thể vung tiền ra mua được. Ngưu Sơn chỉ có hai mùa mưa nắng và như thế mây đen đúng hạn kỳ bắt đầu mang heo may về giăng bủa. Huyện lỵ sẽ co cụm, sẽ rét mướt, sẽ đìu hiu.
Nhà đông con mà tôi là út, con trai giống Mạ khó ba đời. Chị tôi kể hồi nớ Mạ đẻ em, rỏ nước rồi đem cân cũng lên tới bốn ký hai, nhà thương nhỏ y tá bồng đi khoe con mụ tra tứng lừng lựng, ai chộ mặt cũng ưa cạ mũi đòi hun. Ai đời cục thịt đỏ hỏn mà răng cái mặt ngó sáng choang. Tổ cha mi, lớn mau để lập công trạng cho Mạ mi nhờ!
YêuNướcViệtNam.org