Hồ Đình Nghiêm
Mao chết, xứ hắn có lắm đứa cười sướng sung, nhớ không? Người dân "Tung cọt" toàn bọn tiểu nhân, nghe tin Nhật bản bị động đất, trà đình tửu điếm ở Bắc Kinh liền giảm 50% giá để ăn mừng “chúng bị trời phạt”. Bọn trang bị thứ mặc cảm bệnh hoạn đó đang ngắm nghé, đang canh thức với giấc mộng bành trướng dòm ngó phương Nam.
Tôi nghe như có tiếng cười trong trẻo của Bồ Câu vừa vọng vào đôi tai. Tôi đồ rằng Thục My chê tôi nghèo khó. Tôi mút cục kem, ngậm bồ hòn làm ngọt. Tôi là ông già rách rưới ngồi trong công viên mà chim chóc ái ngại chẳng dám đáp xuống ríu rít hót ca quanh thân. Chẳng có con chim nào đậu ngay đỉnh đầu tôi cả.
Có một chuyện, tôi không hiểu vì sao, người ta thường lánh xa con số 13. Bạn từng vào các toà cao ốc, hoặc bệnh viện trung ương chốn này, dùng thang máy bạn phát hiện một dọc số lần lượt sáng đèn, ở đó không có hiện lên con số 13, nó bị khai tử. Lầu 12 dưng không cái nhảy lên số 14. Cớ sao có sự bỏ băng đột ngột mà chả ai thèm đưa ra một lời giải thích nào cả?
Có thấy lạ mắt chiều tà người bán hoa tự chém cành ném chậu, hoa rụng tơi bời vì không được giá, thua lỗ? Phù phiếm một vẻ đẹp sớm nở tối tàn trong ba ngày Tết chẳng có mâm cỗ dâng lên bàn thờ. Mẹ ơi! Mưa Đài Loan có làm mẹ ướt? Chiếc dù osin nâng ước mơ mẹ bay xa khỏi đất nước đáng sống nhất hành tinh này, hành tinh nhốt toàn một lũ mồ côi.
Nếu em giàu lòng nhân
tựu thành giấc mộng tôi
gắng sức góp chút lửa
nhóm bên trời tang thương.
Thương ai như thương mình
đời vẫn hiện thình lình
tâm địa của bồ tát
dù cái ác bủa vây.
Luật pháp nhà nước bẩn như heo. Quan chức nhà nước tạp ăn như heo. Lòng lãnh tụ y như lòng lợn, mà giáo viên thì thích giở trò con heo với nữ sinh bất kể già trẻ nhớn bé vị thành niên. Tết con Heo, những mong trời đất nổi cơn gió bụi hòng làm sạch bớt cái chuồng heo tạp nhạp chốn đó. Chúng bớt ăn đi, bỏ giùm thói ăn không chừa một thứ gì cho các động vật khác nhờ.
Ở trong nước, mỗi năm, bộ hành, người dùng xe đạp, người cỡi xe gắn máy từ chết đến bị thương đếm không xuể, nguyên nhân do đang lưu thông chẳng may có ô tô điên từ đâu láng cháng rồ tới, tông, đụng, húc, cán không khoan nhượng. Thường dân than: Khi khổng khi không cái phủi chân lên bàn thờ đi gặp mặt ông bà; mà đảng viên thì báo cáo: nó vừa đi thăm Các-mác Lê-nin.
Năm mới, nhà nước phía bên kia biển sẽ ban hành luật an ninh mạng. Nó thành lập để thế cho một cái còng, một gọng kìm hầu siết chặt, ngăn ngừa những lời lẽ phản động, bêu rếu nói xấu chế độ. Nếu nó hoá thân là một cái chổi thì nó không tài nào quét sạch “thơ rác”. Người ta sống thở có cần tới thơ không? Cần Thơ cũng là tên gọi một thành phố mà ngày đó tôi chưa có cơ may ghé thăm qua.
giờ này buổi trưa em tới Sài Gòn chưa đó ?
Vương Cung Thánh Đường ngày nớ mình thì thầm
Chúa quyền năng đã cho em vượt cạn
đứa con đầu mình đặt tên Bình An
bình an dưới thế cho những ai mình ên
lạy Chúa con là người có tội
Nô-En và No Em.
YêuNướcViệtNam.org