Hồ Đình Nghiêm
Tôi chẳng mấy ưa facebook bởi đa phần người ta thích nói về mình quá. Dài lời thì đâm vô duyên, vô duyên dẫn tới những việc vụng về Trong tất cả những loài động vật, chó là con vật đáng yêu nhất. Lòng trung thành của nó là tấm gương mà loài người hổ thẹn chẳng dám soi mặt vào. Nó chết, do bởi đã có một hạng người nhẫn tâm “nhậu” nó.
Má Hào thắp nhang xin xuống từ bàn thờ ông già một quả cam, bẻ thêm hai trái chuối rồi biểu mày ra bếp lận theo con dao nhỏ đặng vào đó cắt cam cho nó bồi bổ. Hồi hôm nằm vắt tay lên trán đã nghĩ ra cái tên nào hay ho mà đặt cho cháu tao chưa? Má trộm nghĩ con gái đừng mang tên các loài hoa, như má đây sao suốt đời mãi cứ bầm dập!
Đẹp dễ sợ. Xấu dễ sợ. Vui dễ sợ. Buồn dễ sợ. Mắc dễ sợ. Rẻ dễ sợ. Hiền dễ sợ. Ác dễ sợ. No dễ sợ. Đói dễ sợ. Xa dễ sợ. Gần dễ sợ. Nóng dễ sợ. Lạnh dễ sợ… Chi cũng dễ sợ cả. Nói chung, thời buổi này thảy đều lạ. Bốn mươi mấy năm (lâu dễ sợ) chung đụng tới trầy trụa mà vẫn chưa hề thấy quen.
Năm mười mười lăm ú tim muốn rớt nước mắt ra ngoài. Lặn lội đường xa, kín tiếng tìm cho ra một địa chỉ heo hút… Mừng vui này bộn bề hơn thứ mừng vui đại thắng mùa xuân. Mà này, nếu có đãi đằng chia sẻ chuyện hợp tan tao đề nghị mình đừng phơi thây ra ngồi ngoài quán, có bạn Việt kiều ăn trắng mặt trơn dễ khiến lắm đứa dựng chuyện thêu dệt điều không hay.
Cháu đã làm hại ai để khiến phải bị điệu ra toà? Toà án bên xứ ấy đã tuyên xử cháu chịu bao năm bó thân trong chốn lao lung, mất toi ngày xanh tuổi trẻ đầy nhựa sống. Mong cháu ở phương đó, cho dù nhân thân có xấu tới mức nào đi chăng nữa cũng sớm được tai qua nạn khỏi. Bởi cứ thấy chế độ đó bắt người (nhất là con gái chân yếu tay mềm như cháu) lòng tôi đâm buồn bực không nguôi.
Cả bàn tự nhiên rơi vào khoảng lặng. Cái thằng người Huế ni qua đây rồi mà coi bộ công không thành danh không toại. Phàm đã mang tiếng là phụ huynh, lỗ tai họ quen nghe mấy chữ bác sĩ kỹ sư rớt vô. Làm thợ đụng thì không khéo mà đụng phải ngõ cụt, tắc tị đường vợ con. Thảm như rứa đó mà chẳng ai chép miệng: "Chao, tội chưa tề!"
Cô gái nói giọng Bắc cầy thống nhất 12 nút này mãi xơi phở mà thể hình cô gầy ốn như thiếu ăn? Hoá ra phở cũng “đẳng cấp” thật đó, chứ bắt cô trường kỳ nhá bột mì thử coi, thân thể sẽ phì nhiêu ngay tắp lự. Thời xưa toàn thể đội ngũ bộ đội gái đều nung núc thịt da cả, giá mà được vào hàng quán quốc doanh ăn phở không người lái lúc ấy mới trông rõ ba vòng định vị đâu ra đó.
Nói theo thuật ngữ của công an hành sự tại đồn là “đầy đủ tang chứng vật chứng. Học vị của hai phạm nhân, theo đơn khai viết tay, chỉ tốt nghiệp bậc trung học. Và theo thống kê của nhà nước đương đại: Việt Nam có cả triệu ông bà tiến sĩ chưa tính một bộ phận không nhỏ là Việt kiều nguyện mang kiến thức sở học về xây dựng quê nhà hòng “đuổi kịp thằng Sing, thằng Lào.”
Ngoài lãnh địa VN, cõi ta bà này có bày trò cá độ bóng đá không? Thiếu khối. Công khai, y như bạn bỏ tiền ra mua vé số cầu cho sung rụng ngay chỗ nằm vậy. Nhưng ở “đặc khu” này chưa xẩy ra cảnh tự tử đầy “bức xúc” tựa “ở chốn nhân gian không thể hiểu” kia. Có từ chết tới bị thương, nhưng không vì máu đen đỏ khiến xui phải “lầm đường lạc lối” như bàn dân thiên hạ ở trong nước
YêuNướcViệtNam.org