Hồ Đình Nghiêm
Họ có thân nhân, nhưng thân nhân vào ngồi ké né mép giường chỉ để quạt ruồi, chỉ vắt khăn lau mặt giúp, xức chút dầu sau lưng và rót hộ cho ly nước. Giữa đôi đàng chẳng biết ai hứng chịu sự đau khổ hơn? Con bệnh nằm dát mỏng người trên manh chiếu và ruột thịt lành lặn chưa suy sụp ngồi còng lưng mãi than vắn thở dài. Đời là bể khổ!
Lành thay là chùa ngoài này vẫn một mực “tôn sư trọng đạo”, kính cẩn nghiêm minh. Dữ thay ở bên nhà sống với vấn nạn sư quốc doanh, với mạt pháp, với quỷ sứ lộng hành, với sư tăng gấu ó đánh lộn nhau, với ngàn lẻ một chiêu thức bày thêm cảnh đoạ đày, bến bờ càng lúc càng xa khi ngoái đầu, chẳng một cái phao ném xuống bể trầm luân.
Người con gái ấy tuy thấp bé hơn tôi, tuy cao không bằng tôi, tuy trông ngác ngơ vụng dại hơn, tôi vẫn gọi Mộc bằng chị, đơn giản vì tôi biết chị Mộc lớn hơn tôi hai tuổi. Sách vở nhà trường vẫn dạy tôi công dân giáo dục, về bài vỡ lòng là khi người ta lớn tuổi hơn mình, nên tôn ti trật tự khiêm cung nhún nhường gọi người ấy bằng chị, cho dù thân phận chị có thấp hèn đến mức nào đi chăng nữa.
Thằng Bảy lấy con Năm, dân lối xóm kêu tóm gọn: Vợ chồng Bảy Lăm. Người ngoài phương Bắc tràn vào an cư lập nghiệp đông, phong tục tập quán dần dà bị hoán đổi. Đất đai vườn tược theo đó cũng tráo trở lẳng lặng vào tay chủ mới. Vợ chồng Bẩy Nhăm chịu đời hổng thấu, theo bà con tay xách nách mang khăn gói đi vùng kinh tế mới
Mao chết, xứ hắn có lắm đứa cười sướng sung, nhớ không? Người dân "Tung cọt" toàn bọn tiểu nhân, nghe tin Nhật bản bị động đất, trà đình tửu điếm ở Bắc Kinh liền giảm 50% giá để ăn mừng “chúng bị trời phạt”. Bọn trang bị thứ mặc cảm bệnh hoạn đó đang ngắm nghé, đang canh thức với giấc mộng bành trướng dòm ngó phương Nam.
Tôi nghe như có tiếng cười trong trẻo của Bồ Câu vừa vọng vào đôi tai. Tôi đồ rằng Thục My chê tôi nghèo khó. Tôi mút cục kem, ngậm bồ hòn làm ngọt. Tôi là ông già rách rưới ngồi trong công viên mà chim chóc ái ngại chẳng dám đáp xuống ríu rít hót ca quanh thân. Chẳng có con chim nào đậu ngay đỉnh đầu tôi cả.
Có một chuyện, tôi không hiểu vì sao, người ta thường lánh xa con số 13. Bạn từng vào các toà cao ốc, hoặc bệnh viện trung ương chốn này, dùng thang máy bạn phát hiện một dọc số lần lượt sáng đèn, ở đó không có hiện lên con số 13, nó bị khai tử. Lầu 12 dưng không cái nhảy lên số 14. Cớ sao có sự bỏ băng đột ngột mà chả ai thèm đưa ra một lời giải thích nào cả?
Có thấy lạ mắt chiều tà người bán hoa tự chém cành ném chậu, hoa rụng tơi bời vì không được giá, thua lỗ? Phù phiếm một vẻ đẹp sớm nở tối tàn trong ba ngày Tết chẳng có mâm cỗ dâng lên bàn thờ. Mẹ ơi! Mưa Đài Loan có làm mẹ ướt? Chiếc dù osin nâng ước mơ mẹ bay xa khỏi đất nước đáng sống nhất hành tinh này, hành tinh nhốt toàn một lũ mồ côi.
Nếu em giàu lòng nhân
tựu thành giấc mộng tôi
gắng sức góp chút lửa
nhóm bên trời tang thương.
Thương ai như thương mình
đời vẫn hiện thình lình
tâm địa của bồ tát
dù cái ác bủa vây.
YêuNướcViệtNam.org