Hồ Đình Nghiêm
tôi không sorry tôi chẳng uốn lưỡi bảy lần
“tao đi lối ni có hoa có bướm
mi đi lối nớ có ma quỉ chận đường”
nhớ thuở còn thơ nghe bạn học ghẹo
hai thứ tóc trên đầu mô đã chộ bướm hoa!
Chung tình, không phải hai ba lần, tuần này qua tháng nọ người ấy vẫn thầm lặng đến ngồi bên gã. Người ấy dạy cho gã biết hai chữ “sắt son”, thứ mà đại gia chẳng thể vung tiền ra mua được. Ngưu Sơn chỉ có hai mùa mưa nắng và như thế mây đen đúng hạn kỳ bắt đầu mang heo may về giăng bủa. Huyện lỵ sẽ co cụm, sẽ rét mướt, sẽ đìu hiu.
Nhà đông con mà tôi là út, con trai giống Mạ khó ba đời. Chị tôi kể hồi nớ Mạ đẻ em, rỏ nước rồi đem cân cũng lên tới bốn ký hai, nhà thương nhỏ y tá bồng đi khoe con mụ tra tứng lừng lựng, ai chộ mặt cũng ưa cạ mũi đòi hun. Ai đời cục thịt đỏ hỏn mà răng cái mặt ngó sáng choang. Tổ cha mi, lớn mau để lập công trạng cho Mạ mi nhờ!
Chúng tôi ngồi yên, như thể mặc niệm hối tiếc một cái gì vừa vụt qua, không nắm bắt được. Nắng vẫn vàng, cỏ vẫn xanh. Bao lâu rồi Jean đã nhác chơi? Không phát hiện ra sao? Cỏ mọc cao có thể chôn vùi mắt cá chân. Cỏ thì ở đâu cũng hệt nhau, tôi từng nằm ngủ mê trên đồi cỏ phương ấy, đất mát lạnh và tấm bia khắc tên ba tôi đã ngăn che tia lửa mặt trời đâm thẳng mặt.
Tháng Tư, nói gì xa xôi và dài dòng, chính phủ Canada vừa đồng thuận: “Tháng ấy đánh dấu niềm đau thương khó phôi pha của cộng đồng người Việt”. Canada. Vết thương dường như chưa thành sẹo, hằng năm cứ đến thời điểm này ta lại phải đọc những nỗi muộn phiền nhắc tới cơn băng giá chưa tan, hoa ủ dột trong vườn lộng gió chướng. “Vắng mợ chợ vẫn đông lời kinh khổ”.
Bốn là người đề cao cái chết của anh, nhân chứng sau cùng kể lại những sự hy sinh vô danh, vô ngôn và vô lý. Tôi trở nên thân với Bốn, lặp lại lời ai đó nói: "Điều nguy hiểm nhất khiến trái tim phải nhuốm bệnh là khi bạn có một trí nhớ quá đậm sâu." Bốn cười nửa miệng: "Tôi lại nghĩ khác, chúng ta đổ bệnh vì sống với kẻ vong ơn, những đứa muốn trốn chạy bi kịch ngày cũ."
Minh bạch với nước sạch là khẩu hiệu
Cá chết người chết nuôi sóng thêm bạc đầu
Sơn hà nguy biến khuyên đừng vô cảm
Giặc đến nhà đàn bà phải đánh
Vũ khí đâu, thương khóc một bài thơ?
Nhưng người ta mãi dị ứng hội nghị Diên Hồng
Bố mẹ Sinh bán hết nhà cửa ruộng vườn, chỉ giữ lại một con bò. "Chúng ta dắt díu nhau qua bên kia núi, dấu mặt về làng ngoại sống qua bữa. Con bò này giao cho mi chăn giữ, cúi đầu mà chí thú cày bừa. Trên đã rộng lòng du di cho gia đình ta, chừa một đường sống. Tiên sư cha nhà mày, chỉ có mỗi việc học mà cũng toe tua đen đúa thế kia.
Ấu dâm là gì hở mẹ?
Là ghét lắm trái ấu hình vuông
Gạc ma là gì hở mẹ?
Là ma quỷ đi gạt con người
Formosa là gì hở mẹ?
Là cây khế chua mọc bên kia hàng rào
Biểu tình là gì hở mẹ?
Là chú Tư vẫn còn ở trong lao
YêuNướcViệtNam.org