Hoàng Thu Dung
Anh chị thấy sung sướng quá, hạnh phúc quá! Nhưng sướng đâu được mấy ngày, anh chị không nhớ nổi. Đến khi nhận ra nhà mình có quá nhiều khách, anh chị uể oải cả người mà không biết phải làm sao. Ngày nào cũng có người lạ đến xin tiền. Rồi bà con họ hàng xa tít tắp cũng đến chia vui. Mà muốn người ta vui thì phải tặng tiền. Làm ngơ đâu có được, làm ngơ họ đâu có chịu về.
Vẫn là hình ảnh chị ngồi soạn tới soạn lui mấy thứ đồ dùng, nhưng cử chỉ có phần khác biệt, sự hào hứng được thay bằng cảm giác chán chường, trạng thái yêu đời được thay bằng nỗi buồn riêng mang. Hy vọng càng lớn nỗi thất vọng càng nhiều. Chị đã chắc rằng lần này mọi chuyện tốt đẹp. Đã dự tính phỏng vấn xong sẽ mua vé máy bay ngay.
Hạnh phúc của mỗi người là tự mỗi người phải đấu tranh. Khổng Tử không dạy người phụ nữ vùng dậy. Nhưng ông ấy cũng không thể cấm người ta đòi quyền được sống đúng nghĩa con người. Con người thì phải có bản năng con người. Đó là quyền được hạnh phúc. Dù có được nó không hề dễ dàng. hạnh phúc nào cũng có cái giá của nó.
YêuNướcViệtNam.org