Huy Phương
Ở Việt Nam hiện nay thực phẩm Trung Quốc đang giết dần mòn dân tộc, biến đất nước thành “cường quốc ung thư". Phải chi, từ nay không có thứ sản phẩm nào làm từ Trung Quốc “not made in China” nữa, phải chi mà trái đất này không có một nước mang tên China, thì thiên hạ an toàn, hòa bình biết mấy, và dân tộc Việt Nam cũng đâu có khốn cùng như ngày hôm nay!
Cơn hoảng loạn của miền Nam Việt Nam ngày 30 Tháng Tư, 1975, đã nói đến nỗi sợ hãi khốn cùng của người dân miền Nam trước thảm họa VC.. VC “giải phóng” Quảng Trị, dân chúng chạy vào Huế. VC “giải phóng” Huế. dân chúng tràn xuống biển Thuận An, chen nhau lên đèo Hải Vân tìm đường vào Đà Nẵng. VC “giải phóng” Đà Nẵng, dân chúng xuống biển đi về phía Nam.
Những bản tin được dàn dựng : nửa đêm giao thừa, tổng bí thư xuất hành đi chúc Tết công nhân hốt rác, trao phong bì cho một nhân vật, mà nhân vật này, mới hôm qua đã đóng vai nạn nhân bị mất tiền, được công an trao lại. Đây là một nền báo chí bệnh hoạn, hoang tưởng, đi dưới sự soi đường của một chính sách ngu dân!
Đầu rùa đội hạc ở nhà Đại Bái bóng loáng vì ước vọng đỗ đại học của nhiều sĩ tử. Khi học sinh không tin vào sức mình, không tin vào chế độ khoa cử, mà tin vào cái đầu rùa thì văn hóa và trí tuệ đất nước đi về đâu? Không còn ai còn tin vào chính khả năng mình, tin vào bộ máy chính quyền chí công vô tư. Trách nhiệm của ai và từ đâu nên nỗi?
Ở miền Nam VN trước 1975, "Ly Rượu Mừng" xem là một bài hát tiêu biểu của nhạc Xuân, thường được trình bày trên các đài phát thanh và truyền hình của miền Nam và ở các buổi trình diễn âm nhạc cuối năm. Mặt khác nó cũng được hát lên trong các buổi họp mặt gia đình riêng tư. Bài hát này viết theo thể valse, có âm điệu rộn ràng, tươi vui, hát lên trong ngày Tết như một lời chúc tốt đẹp gửi đến cho mọi người.
Không thể có một cấp chỉ huy vô lương tâm nào hơn những cấp chỉ huy quân sự của Bắc Việt. “Non! Pas du tout!” Ðó là câu trả lời lạnh lùng của Võ Nguyên Giáp cho báo chí quốc tế khi người ta hỏi viên tướng này là ông có hối tiếc gì về chuyện 4 triệu người Việt chết vì chủ nghĩa Cộng Sản hay không? Không phải lúc nào kẻ thiện cũng thắng phe tà !
Những cái mặt… Việt Nam nên che đi là những cái mặt của Đặng Xuân Hợp, Vũ Mộc Anh, Kiều Trinh, vì họ đại diện cho chính quyền Việt Nam. Cái mặt đáng thương những người phụ nữ vì xấu hổ cũng phải che đi, tủi thân vì số kiếp phụ nữ Việt Nam, nhưng quả đáng thương hơn những đảng viên luôn luôn trơ mặt làm liều.
Thành phố “Hồ Chí Minh quang vinh” có hai cái nghề ít vốn, không cần học vấn, không cần sức khỏe và mạt hạng nhất là cái nghề mở quầy bán thuốc lá lẻ kiêm vé số dọc đường hay nghề bán xăng lẻ. Nghề sau này chỉ cần chưng ra đường một cục gạch hay một cái chai không, trong khi xăng pha dầu hôi thì dấu trong bụi cỏ bên đường.
Nghề nghiệp nuôi sống của một người đi tù “cải tạo” mới về ít vốn liếng như ông là đi bán vé số dạo trong các quán giải khát và ăn nhậu trên bãi biển Vũng Tàu trong gần hai năm trời, nghề mà ông không khỏi ngượng ngập khi phải gặp không ít những khuôn mặt quen thuộc tại địa phương hay buồn phiền khi cầm trên tay nắm vé số trong những chiều mưa ế ẩm.
YêuNướcViệtNam.org