Huyền Chiêu
Sau năm 75, người dân quê tôi phải tự tìm mọi cách để sống sót. Hòa bình đã đến trong cay đắng và nghèo đói. Làm sao để có miếng ăn đây?
Ngoài việc lên rừng hái củi, lên núi làm rẫy trồng khoai mì, chặt tre về đan thúng, người dân quê tôi còn “Đi buôn xe lửa”. Những năm đó, cây cầu Sắt dù đã bắt đầu già yếu cũng đã gắng còng lưng chở đoàn người lũ lượt ra tận Tuy An, La Hai mua đường về chợ bán.
Tôi chạnh lòng nhớ đến ngày chấm dứt chiến tranh ở đất nước tôi, phe thắng cuộc đã kéo sập pho tượng Thương Tiếc. Pho tượng mang hình dáng người lính đang bồng súng, không phải để bắn giết kẻ thù, mà đang ngồi yên lặng canh giấc ngủ ngàn thu cho mấy mươi ngàn đồng đội ở nghĩa trang Biên Hòa
Cái đói nghèo không chừa nhà nào nên dần dần Tí cũng quen, không đòi hỏi gì thêm. Nhà bà Còi hàng xóm còn nghèo hơn nữa. Bà Còi làm một cái nghề rất lạ. Hàng ngày bà được thuê lấy gòn từ những trái gòn khô. Người chủ thuê họ bán gối trên chợ. Tiền công không đủ mua gạo, bà và thằng Bằng, cháu ngoại bà chỉ có thể ăn bột mì thay cơm..
Số phận của của Hội An là một chuổi bi kịch của thăng trầm , kỳ lạ giữa may và rủi. Hội An như nàng vương phi nhan sắc phai tàn, bị thất sủng lui về ẩn mình trong căn phòng bé nhỏ quạnh hiu. Điều may mắn của Hội An là bom đạn của cuộc chiến vừa qua không rơi trúng phố cổ. Đi dạo trong phố cổ , tôi quên mất mình đang sống ở một đất nước XHCN vốn rất thích treo cờ.
Bà hiểu rằng bên vành nôi một đứa trẻ luôn cần có lời thủ thỉ về một cuộc sống đẹp tươi. Khi một lời ru cất lên, luôn có một trái tim yêu thương nở hoa Nhưng bà đã nén lòng,không hát lên khúc hát thương đau của thân phận. Bà yêu đứa bé thật lòng ngát. Khi trẻ em không được lớn lên trong tiếng hát ru mà phải sống bơ vơ, ngơ ngác trong nhà trẻ thì thế giới này lạnh lẽo và buồn bã xiết bao.
Những đứa trẻ sinh năm 1975 nay tròn 42 tuổi. Chúng không biết gì, không hiểu gì nhưng ông bà cha mẹ chúng thì vẫn cứ nhớ hoài cái thuở nhà Nam chưa thấm mùi “thống nhất”. Nhớ, nhưng chẳng biết phải làm gì ngoài việc nghe lại, hát lại những ca khúc được sáng tác trước 1975 như một cách phản kháng thầm lặng.
Bà yêu đứa bé thật lòng. Bà hiểu rằng bên vành nôi một đứa trẻ luôn cần có lời thủ thỉ về một cuộc sống đẹp tươi. Khi một lời ru cất lên, luôn có một trái tim yêu thương nở hoa thơm ngát. Khi trẻ em không được lớn lên trong tiếng hát ru mà phải sống bơ vơ, ngơ ngác trong nhà trẻ thì thế giới này lạnh lẽo và buồn bã xiết bao
Hãy nhìn chàng ca sĩ tiêu biểu nhất cho giới trẻ Việt. Em đang tâm tình điều gì vậy, em muốn cổ súy thứ gì thông qua mớ quần áo giày dép nửa ta nửa Tàu, nửa tân, nửa cổ? Với thừa mứa áo quần, tiền bạc, em có thực sự cô đơn khi “ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi, lòng vắng tư bề không liếp che gió về…” như nhạc sĩ Đặng Thế Phong khi viết “Giọt Mưa Thu” cũng vào năm 24 tuổi?
Cuộc bể dâu 1975 như một trận động đất kinh hoàng đã đưa Miền Nam vào cảnh sụp đổ, tan hoang, chia lìa, nghi kỵ. Chúng tôi bị phá sản. Chúng tôi sống như người mộng du. Tất cả người dân miền Nam như sống trong một nhà tù bao la. Những người tù ấy, mỗi năm được mua 4m vải thô để may quần áo, mổi ngày phải ăn cơm độn bo bo để ra đồng theo tiếng kẻng, muốn đi đâu phải có giấy phép.
YêuNướcViệtNam.org