Jimmy Nguyen
Khanh, người miền Trung, vào Saigon trọ học để thi Tú tài hai. Trong lúc đi học, Khanh có xin dạy thêm tại nhà để kiếm thêm tiền mua sách vở. Học trò của Khanh có một nữ sinh tên Trâm, khoảng mười hai, mười ba tuổi. Thấy Khanh hiền lành, gia đình Trâm cho ở trọ, nuôi cơm. Khanh kèm cặp cho Trâm và mấy đứa em. Thời đó học sinh, sinh viên xa nhà, được vậy là mừng lắm.
Ảnh giờ này sắp đi ngủ còn em là một tiếng đồng hồ lái xe. Chúng em nói chuyện và nhìn nhau. Ảnh để máy luôn cả lúc ngủ. Em ước ao được ở cạnh nhau lúc này mà sao không thể. Em còn phải làm trên mươi năm nữa và ảnh cũng vậy. Làm sao đây ? Phải chi gặp nhau hồi trẻ ? Cả hai cần sự an ủi và săn sóc cho nhau chứ không phải sống trên sóng wifi.
Miền Nam ta, nhóc nào mà hỏng có em là được gọi là út. Chết tên luôn. Cái tên Út nghe là thấy dễ thương, nó tượng trưng cho cái gì mềm yếu, nhỏ bé . Nên nghe tên Út là mình thấy " tội nghiệp", thích ra tay " bảo vệ" rồi. ( đây là nói chuyện ngày xưa, chứ ngày nay chỉ có một hoặc hai con thì không ai gọi tên út nữa.). Mấy cô út tính tình đều giống nhau đó là... nhõng nhẽo.
YêuNướcViệtNam.org