Khôi Vũ
Trên một tờ báo mới đây có bài viết về một số diễn viên chuyên đóng vai phụ nhưng vẫn nổi tiếng và được khán giả yêu mến. Tác giả bài báo có lý khi cho rằng vấn đề không ở chỗ đóng vai chính hay vai phụ, mà là người diễn viên diễn hay hay dở. Tôi vừa trở về nhà sau một tháng rong chơi. Sắp tới sẽ là thời gian khởi đầu của những ngày dài chưa biết sẽ làm gì sau khi tôi chính thức về nghỉ hưu.
Thình thích ngắm cảnh mặt trời lên. Lần này anh ta nấn ná hơi lâu nên đã bị "say nắng ngất xỉu". Có điều, khác với những nữ công nhân tội nghiệp, đây là tự anh ta chuốc họa cho mình. Để trấn an dư luận, những người có trách nhiệm ở công ty đã đuổi việc Thình với lý do: "Tự ý phạt công nhân đứng nắng gây hậu quả nghiêm trọng" .
Mùa này mà trời vẫn còn mưa... Thời tiết ngày càng mất ổn định, không còn như xưa nữa rồi. Cơn mưa không nhỏ. Nó gõ ầm ầm lên mái tôn như đe dọa ông. Và nó cứ làm dữ như thế đến nửa tiếng đồng hồ mới chịu dứt. Ngày mai thế nào báo chí cũng lại đăng lời giải thích gì đó về trận mưa này của bà thạc sĩ khí tượng.
Sự im lặng của cha tôi đã gieo vào lòng tôi bao câu hỏi và nghĩ suy về sự bao la mà hữu hạn của biển, về sự bao dung mà tàn nhẫn của biển , về sự vô biên và giới hạn, cái thiện ác, buồn vui... của đời người. Phải chăng biển trước mắt cha tôi như một nhắc nhở về những mơ ước không thành của một thời trai trẻ...
Thật lòng, ông rất muốn tiếp cận với phương tiện hiện đại như vi tính. Nhưng có lẽ tuổi tác đã bào mòn trí nhớ của ông. Những cái lệnh bằng tiếng Anh quá phức tạp và vượt ngoài khả năng tiếp nhận khiến ông luôn có cảm giác sợ hãi khi ngồi trước máy. Cuối cùng, sau gần nửa năm, rồi ông cũng nhớ được cách thức mở máy, nhập văn bản.
Chị Mỹ Linh xuất hiện ở cơ quan tôi cách nay hai năm. Lúc đó, chúng tôi thiếu một người sửa bản in. Phòng biên tập chúng tôi chỉ biết chị Mỹ Linh như một cộng tác viên bình thường nhất mà phòng hành chính có viết giấy mời dự các cuộc họp hàng năm chỉ vì chị có tên trong số các tác giả từng được in thơ, trong một tập thơ đầu tiên hồi mới xây dựng phong trào văn nghệ.
Tôi luôn tin rằng nụ cười của người nào sống và đứng vững bằng chính sức mình, bằng những đức tính bất chấp thua thiệt; sống như loài chim bay bằng chính đôi cánh của mình; thì tất cả đều là những đóa hoa đời bất tử. Cuộc đời không làm nên những nụ cười thường xuyên trên môi cha mẹ tôi. Nhưng những lúc nào đóa hoa đời ấy nở thì tôi luôn nhìn thấy nơi chúng sự thanh thản hài lòng.
Tôi nói rất ít suốt đường đi từ nhà hàng ăn trưa đến sân bay Narita. Còn Huyền thì huyên thuyên suốt. Nó nói chuyện sẽ phải tính toán xem những khoản nào có thể đưa vào thanh toán của công ty, khoản nào phải trả bằng tiền túi. Tôi đau đớn tự hỏi bây giờ Huyền còn là một dược sĩ hoạt động chuyên môn là chính như tôi, hay nó đã hoàn toàn biến thành một doanh nhân, mà còn thuộc loại thực dụng?
YêuNướcViệtNam.org