Khôi Vũ
Cũng đúng là một bài thơ của ông được một nhạc công của Sở phổ nhạc và bài hát này được giải tự biên trong một lần Hội diễn quần chúng theo kiểu động viên phong trào. Bác Đặng gọi nhân vật trong bài báo của mình là một nhà thơ - nhạc sĩ tài hoa và quên tuốt anh nhạc công mới chính thực là tác giả bài nhạc!
Sớm sủa, lịch kịch, nôn nao như thế cũng chỉ vì đây là chuyến đi Đà Lạt đầu tiên của vợ và các con tôi. Phần tôi, đây cũng mới là chuyến đi thứ nhì. Dân Nam bộ, sống ở một tỉnh giáp ranh tỉnh có thành phố Đà Lạt mà đến tuổi bốn mươi, vợ chồng tôi mới có dịp đến xứ sở sương mù, nói thì khó ai tin nhưng lại là sự thật.
Thử hình dung qua thế giới loài người. Thử chuyển tất cả các nhân vật của câu chuyện mèo trên đây qua một câu chuyện người. Tôi tin rằng bạn sẽ đồng ý với tôi rằng Sở Khanh vốn là một nhân vật "người" hơn mèo, và những người thích bay lên trời cũng chẳng thiếu. Tôi tự chợt hỏi mình: "Thế con người hơn con mèo ở chỗ nào mà người ta lại dám nghĩ xấu về mèo khi nói: đồ mèo mả gà đồng?"
Cây cà phê khó tính, chỉ xanh mướt đẹp lòng người khi có đủ phân và nước. Cả những khu trồng chuối nay cũng không còn. Tất cả diện tích đất, Lập đều trồng cà phê. Có cả thảy ba đợt cây cà phê cao thấp khác nhau. Đợt lớn nhất đã bắt đầu thu hoạch mùa thứ hai. Đợt thứ nhì vừa bói và đợt thứ ba mới xuống bầu, cây nọ cách cây kia một khoảng khá xa so với độ cao của chúng
Nguyên định nói với vợ rằng đó chỉ là những chuyện bình thường. Nhưng cái nhìn đắm buồn của Hòa và cả đôi mắt thơ ngây của bé Trang nhìn quanh phòng đợi, đã khiến anh giật mình khi nghĩ rằng, thật ra mình phải nghĩ như vợ mới đúng, phải nghĩ rằng đó là những chuyện bất thường!Hôm ấy bầu trời vẫn xám đục. Thời tiết xấu làm nên cái màu trời u ám ấy. Nguyên bàng hoàng khi biết rằng thời tiết tâm hồn mình đã bị xấu đi tự bao giờ
Tôi nhớ bữa cơm Tây bạc triệu. Nhớ gã hành khất hung hăng đòi chia mười ngàn bạc với bà bán nhang. Nhớ cái giá ba đô, năm đô một lần xoa bóp cho khách của anh chàng cột tóc. Nhớ con cá hồng ba trăm ngàn không thể hóa rồng. Nhớ những nhạc công nhà hàng Yến ngồi uống trà suông. Cả tiếng nhạc dương cầm réo rắt của cô bé tuổi học trò đã phải đi kiếm sống.
Cuộc đời không làm nên những nụ cười thường xuyên trên môi cha mẹ tôi. Nhưng những lúc nào đóa hoa đời ấy nở thì tôi luôn nhìn thấy nơi chúng sự thanh thản hài lòng. Tôi luôn tin rằng nụ cười của người nào sống và đứng vững bằng chính sức mình, bằng những đức tính bất chấp thua thiệt; sống như con chuồn chuồn, con bướm, loài chim bay bằng chính đôi cánh của mình; thì tất cả đều là những đóa hoa đời bất tử
Không! Không! Hai chục triệu vốn sách trong hiệu sách Văn Hiến này không phải là những đồng tiền nhơ bẩn đang được rửa sạch. Ông không muốn tin điều ấy là sự thật. Những cuốn sách, những trang giấy và con chữ, chúng thanh cao, tầng tầng ý nghĩa... Chúng không thể... không thể.Ông cũng dành thời gian để đọc sách văn học, ngẫm nghĩ về những tư tưởng được gửi gấm trong con chữ.
Nằm ở một vị trí không xa nhưng cũng không trực diện nhìn ra biển, khách sạn "Gió biển" chỉ có cái tên nghe gợi. Những làn gió biển không len qua nổi những toà cao ốc khác để đến đây. Tôi muốn gặp Hương Vân để biết sau khi nghỉ việc ở khách sạn "Gió Biển" cô có trở lại nghề dạy học hay không? Tôi còn muốn báo cho cô biết: tôi vừa quyết định nghỉ khỏi công ty nước ngoài mà tôi từng làm việc mấy năm qua.
YêuNướcViệtNam.org