Khôi Vũ
Tôi luôn tin rằng nụ cười của người nào sống và đứng vững bằng chính sức mình, bằng những đức tính bất chấp thua thiệt; sống như loài chim bay bằng chính đôi cánh của mình; thì tất cả đều là những đóa hoa đời bất tử. Cuộc đời không làm nên những nụ cười thường xuyên trên môi cha mẹ tôi. Nhưng những lúc nào đóa hoa đời ấy nở thì tôi luôn nhìn thấy nơi chúng sự thanh thản hài lòng.
Tôi nói rất ít suốt đường đi từ nhà hàng ăn trưa đến sân bay Narita. Còn Huyền thì huyên thuyên suốt. Nó nói chuyện sẽ phải tính toán xem những khoản nào có thể đưa vào thanh toán của công ty, khoản nào phải trả bằng tiền túi. Tôi đau đớn tự hỏi bây giờ Huyền còn là một dược sĩ hoạt động chuyên môn là chính như tôi, hay nó đã hoàn toàn biến thành một doanh nhân, mà còn thuộc loại thực dụng?
YêuNướcViệtNam.org