Khổng Trung Linh
Gói thuốc còn mới, căng cứng, cạnh sắc cắt sâu vào đốt ngón tay, máu từ ngón tay rỉ ra thấm ướt cả bao thuốc. Duy phẩy bàn tay rướm máu, ném gói thuốc vào thùng rác Ngoài trời, gió chiều bổng từ hướng Nam kéo đến thổi phần phật, đẩy lui những lọn mây trắng, lộ ra một khoảng trời xanh trong, thơm ngát như hương hoa cam trong vườn.
Nhìn dáng ông đi chậm rãi trong ráng chiều, tóc bạc phơ trong gió, tự dưng tôi thấy thấp thoáng hình ảnh Lão Tử cưỡi trâu xanh lui về phương Tây ở ần. Một mai, chúng ta rồi cũng ra đi, nên bỏ lại gì, mang theo những gi?. Chính tôi cũng đang thu xếp lại đời mình. Cái gì cần thì giữ, cái gì không cần, phế thải, thì bỏ đi.
YêuNướcViệtNam.org