Khuất Đẩu
Cái còn đọng lại trong tôi ấy là, gần như các gốc cây cổ thụ trong thành nội đều có những ngôi miếu nhỏ lúc nào cũng khói hương ấm áp. Người Huế đã không quên cái đêm kinh thành thất thủ khiến mấy ngàn người chết. Và lại càng khó quên những người chết trên bãi Dâu trong trận Mậu Thân. Mà thôi, hãy yêu Huế một đôi khi và nhớ Huế một đôi lần, để thấy mình giàu có thêm đôi chút, vậy là vui rồi..
Từ đó tôi không còn gặp thầy nữa. Tôi cũng không biết thầy làm gì sau khi không dạy học. Điều ân hận của tôi là không biết mộ thầy ở đâu để thắp cho thầy một nén nhang. Thôi thì con viết những dòng này, gửi lên cái mạng ảo, biết đâu trong cõi hư vô Thầy đọc được. Nay con bảy mươi lăm tuổi, vẫn nhớ đến Thầy.
Không thể đan lưới mà che cả bầu trời, không thể dùng cọc mà cắm hết cả núi rừng. Lại càng không thể dùng gậy mà đập nát xe tăng, không thể dùng dây dừa mà trói trong khi chúng có súng ngắn súng dài. Trên bảo phải lui về phòng ngự, lấy ít đánh nhiều lấy yếu đánh mạnh. Phải đánh du kích, phải núp trong hầm, phải trốn trong bụi, phải rình rập từng ngày từng đêm chờ nó sơ hở đánh úp.
Trông thấy nàng tóc tai bơ phờ, xanh xao đói khát, tôi xót xa lắm. Nhưng cũng chẳng biết làm cách nào để cứu giúp nàng, vì tôi cũng đang đói rách, còn hơn cả nàng. Thế rồi, tôi bị cấm tới gần vì cái tội đã có một thời dám yêu nàng. Tôi bị quẳng vào rừng núi để sống đời hoang dã. Dễ chừng từ đó đến nay, đã bốn mươi năm. Tôi thì tóc đã bạc, nàng cũng chẳng còn trẻ trung gì.
Ngu lâu như thế thì biết đến bao giờ mới tới được cổng thiên đàng XHCN! Đó là chưa muốn nói cái ngu nó làm cho ai cũng trở nên hèn! Hèn, khi không dám chỉ mặt gọi tên bọn cướp biển là Tàu ô, mà chỉ dám gọi khe khẽ là “tàu lạ”. Khi chúng cắt cáp, đã không dám la làng lại còn chạy tội cho chúng, bảo rằng vô tình làm đứt!
Những bài học luân lý của bà không lê thê như những bài học lịch sử do Đảng viết. Bảo rằng bọn trẻ ngày nay vô ơn, không phải đâu. Chính Đảng mới là cái tập thể vô ơn nhất, trong đó có những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Như Vũ Hạnh sống ở miền Nam và Thu Tứ sống ở Mỹ. Không còn Đảng thì tự nhiên đứa trẻ nào cũng biết yêu mẹ yêu cha, yêu hạt lúa củ khoai. Và như thế, đương nhiên là yêu nước.
Những người VN định cư ở Mỹ ba, bốn chục năm vẫn đau đáu nỗi nhớ quê, vẫn thương cây chuối bụi tre, vì khi lìa bỏ quê hương họ chưa có hay ít có cái “may mắn” sống trong cái thiên đường hình tháp. Còn những người mới qua, họ ớn tận mạng cái ụ mối tham nhũng đó rồi. Cái mà cô thấy “bên mình” nó hơn “bên ta” chính là sống trong luật pháp, được nó bảo vệ chứ không phải bị nó vòi vĩnh, hành hạ.
Người dân quê Việt Nam bao đời chân thật, cũng đã trở nên lọc lừa gian dối mới có thể mua được cho con tấm áo, quyển vở và đóng tiền trường. Cái sự xâm lăng từ từ này mới kinh hoàng hơn tàu bò súng máy hay giàn khoan! Nó không giết người nhưng nó giết tình người! Nó không cướp đất đai nhưng nó cướp linh hồn!
Nhà văn Pháp Patrick Modiano vừa được giải Nobel, đau đớn thừa nhận rằng, chỉ có 4 năm Đức quốc xã chiếm đóng thôi, mà biết bao nhiêu người Do Thái phải vào trại tập trung vì bọn chỉ điểm. Ở nước ta cái thời kỳ ô nhục ấy kéo dài suốt một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây, hơn tám mươi năm dưới chế độ cộng sản và sẽ còn kéo dài không biết đến bao giờ nữa. Còn độc tài toàn trị là còn bọn chỉ điểm. Ngao ngán thay!
YêuNướcViệtNam.org