Khuất Đẩu
Trong những kỷ vật hiếm hoi mà cô tôi để lại, ngoài đôi bông tai màu đỏ bằng đồng, một chiếc kẹp tóc bằng bạc, những thứ trang sức dành cho một cô gái nghèo, còn có một miếng mo cau hình tam giác to bằng bàn tay, mỗi góc nhọn đều có cột sợi dây dài chừng nửa mét. Tất cả đựng trong một chiếc hộp phủ khăn nhiễu đỏ, chỉ đến ngày giỗ cô, bà tôi mới mở ra lau chùi một cách nâng niu trìu mến.
Thế hệ của chúng tôi, ai cũng có một tuổi thơ ít nhiều ngậm ngùi. Ngậm ngùi hơn nữa nếu mai đây, chẳng những không còn quê nội quê ngoại, mà cả thành phố cũng trở nên xa lạ, nếu đất nước này biến thành một tỉnh của những con chó sói phương Bắc. Đi đâu, đứng đâu, ngồi đâu cũng chỉ thấy rặt một giống Tàu, Tàu và Tàu!
Vậy thì sống là đi tới phía trước. Mà chết cũng đi không hề ngoảnh lại. Trịnh Công Sơn bảo “về thu xếp lại”. Mà anh có thu xếp được gì đâu. Những tác phẩm của anh để lại, được cả hai bên thua cuộc và thắng cuộc xào đi nấu lại, thêm đủ gia vị tây tàu, thành ra một món tả pí lù, cuối cùng được các đội kèn tây cố làm ra vẻ bi ai để thổi ra tiền trong các đám tang.
Có bà mẹ nào từ ngàn xưa đến ngàn sau lại vui vì con mình bị giết! Có chăng là những kẻ suốt ngày tự tung hô mình là người thắng cuộc. Chính họ đã giật đứa con trong tay của các bà ném ra chiến trận, nơi người ta ném binh như vãi đậu**. Thế rồi họ bảo cười lên đi, vỗ tay reo mừng vì đã hoàn thành sứ mạng lịch sử. Ác và đểu cáng đến thế là cùng!
Ước gì cái Đảng mà ông tôi và nhiều người đã lỡ tin tưởng ngây ngô, cái Đảng đã làm cho triệu người vui nhưng cũng rất, rất nhiều triệu người buồn này, cái Đảng đó cũng già nua, ngờ nghệch đang đột quỵ như ông tôi từ bao nhiêu năm nay, thì cũng nên chết quách cho rồi! Ước như vậy thì cái tựa đề có thể sửa đôi chút mà làm câu kết. Rằng: Đã đến lúc, dù không đúng lúc, Đảng chết.
Các công ty xuất khẩu gạo bây giờ là những địa chủ kiểu mới. Họ chẳng cần bóp nặn từng đồng từng cắc, họ cứ sống phong lưu trong những biệt thự có gắn máy lạnh, đi xe bóng láng. Họ không còn sợ bị đem ra bắn bỏ như bà Nguyễn Thị Năm. Cái tội lớn nhất của bà là đã dám nuôi bác Hồ và cán bộ Đảng. Vì vậy, khi bà bị đem ra đấu tố, bác đã phải che râu để đứng xem.
Hơn 50 năm trước, cụ Hồ (chủ tịch nước đấy nhé) bảo trong thơ nay phải có lửa. Còn Tố Hữu chẳng những phải có lửa mà còn có máu. Các nhà văn nhà thơ cộng sản đều thuộc nằm lòng cái thông điệp đầy máu lửa đó nên văn thơ các vị ấy toàn chở xác chết, cứ như những chiếc xe chở xác qua phường Hòa Lạc trong năm đói Ất Dậu.
Tôi là dân Bình Định. Tiếc thay không được sinh ra và chiến đấu dưới ngọn cờ Tây Sơn. Khi 29 vạn quân Thanh tràn ngập đất Bắc Hà, Nguyễn Huệ liền lên ngôi Quang Trung hoàng đế cho chính danh, rồi dõng dạc tuyên bố: Đánh! Đánh để cho răng đen tóc dài. Đánh để cho nó biết nước Nam anh hùng tri hữu chủ! Đánh chứ không chạy. Đánh trong niềm kiêu hãnh ngất trời như thế, dẫu có chết cũng sướng!
Cô và trò gặp nhau chỉ một niên học. Năm đầu cô đi dạy với tất cả rụt rè khi mới bước vào đời, năm cuối trò hết bậc Trung học sắp bước vào Đại học, tương lai rộng mở nhưng cũng rất mịt mờ vì lúc ấy đang là chiến tranh. Tính ra chưa đến 100 giờ. Cô là một hạnh phúc không phai màu. Càng hạnh phúc khi cô và trò đang bước vào tuổi tám mươi.
YêuNướcViệtNam.org