Khuất Đẩu
Điều bi thiết nhất, ác độc nhất mà chế độ toàn trị này gây nên, chính là “chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau. Vì là không thời gian, nên tôi mong 5 năm, 10 năm hay quá lắm là 20 năm, bài thơ Ta về sẽ được dạy trong các trường học, để khai giải bùa thiêng yểm, cho các thế hệ sau thấy được các thế hệ trước đã sống qua cơn mộng dữ như thế nào.
Đâu có phải cứ (bị) sống trong cái chuồng CS đều là CS cả. Đâu có phải ai cũng giàu có ngất trời, đâu có phải ai cũng nhà lầu xe hơi. Sài Gòn, Nha Trang, Cần Thơ… ăn chơi, hàng quán mọc lên như nấm, tiếng "dô dô" át cả tiếng ô tô chạy. Nhưng đó là con cháu bè đảng của một triệu người vui (giờ rất nhiều triệu), từ đâu tới ai cũng biết, chứ đâu phải "dân rau răm".
Lần thứ nhất, cụ đang nằm thẳng cẳng, sau hai ngày đêm chờ tẩn liệm, bỗng kéo chăn ngồi dậy, bình thản nhìn cái dĩa dầu chong trên đầu, bát cơm in và dĩa trứng luộc. Trong khi cả nhà sợ hết hồn, xô nhau chạy trốn, thì cụ không nói không rằng, lấy trứng chấm muối ngồi ăn với cơm, rồi lại nằm xuống ngủ ngon lành.
Trong cơn hoảng loạn đương nhiên họ chẳng thể nào nghĩ đến nhau. Họ còn có cả cha mẹ, anh em. Nhưng những lúc một mình trong cô đơn và cơ cực, người nọ nhớ tới người kia với bao nhiêu điều hối tiếc. Anh, trong trại cải tạo, càng khổ nhục lại càng nhớ tới ngọn đồi quạnh hiu và anh cứ tiếc là không được ngồi với cô dù chỉ một lần để xem mặt trời lặn.
Anh không tài nào hiểu được, bằng phù phép ma thuật nào mà một thằng lưu manh như hắn có thể làm mờ mắt cả làng nước. Phải rất rất nhiều năm sau nữa, anh mới hiểu được rằng đây là thời của lú, của mê, thời của bọn lộn sòng lộng giả thành chân. Một thời mà ngay cả nước cũng có thể mất, khi kẻ lạ cứ ngang nhiên nhảy vào làm vua, thì chuyện anh mất cả nhà cửa, mất cả vợ con chỉ là chuyện nhỏ…
Trong những kỷ vật hiếm hoi mà cô tôi để lại, ngoài đôi bông tai màu đỏ bằng đồng, một chiếc kẹp tóc bằng bạc, những thứ trang sức dành cho một cô gái nghèo, còn có một miếng mo cau hình tam giác to bằng bàn tay, mỗi góc nhọn đều có cột sợi dây dài chừng nửa mét. Tất cả đựng trong một chiếc hộp phủ khăn nhiễu đỏ, chỉ đến ngày giỗ cô, bà tôi mới mở ra lau chùi một cách nâng niu trìu mến.
Thế hệ của chúng tôi, ai cũng có một tuổi thơ ít nhiều ngậm ngùi. Ngậm ngùi hơn nữa nếu mai đây, chẳng những không còn quê nội quê ngoại, mà cả thành phố cũng trở nên xa lạ, nếu đất nước này biến thành một tỉnh của những con chó sói phương Bắc. Đi đâu, đứng đâu, ngồi đâu cũng chỉ thấy rặt một giống Tàu, Tàu và Tàu!
Vậy thì sống là đi tới phía trước. Mà chết cũng đi không hề ngoảnh lại. Trịnh Công Sơn bảo “về thu xếp lại”. Mà anh có thu xếp được gì đâu. Những tác phẩm của anh để lại, được cả hai bên thua cuộc và thắng cuộc xào đi nấu lại, thêm đủ gia vị tây tàu, thành ra một món tả pí lù, cuối cùng được các đội kèn tây cố làm ra vẻ bi ai để thổi ra tiền trong các đám tang.
Có bà mẹ nào từ ngàn xưa đến ngàn sau lại vui vì con mình bị giết! Có chăng là những kẻ suốt ngày tự tung hô mình là người thắng cuộc. Chính họ đã giật đứa con trong tay của các bà ném ra chiến trận, nơi người ta ném binh như vãi đậu**. Thế rồi họ bảo cười lên đi, vỗ tay reo mừng vì đã hoàn thành sứ mạng lịch sử. Ác và đểu cáng đến thế là cùng!
YêuNướcViệtNam.org