Khuất Đẩu
Hơn 50 năm trước, cụ Hồ (chủ tịch nước đấy nhé) bảo trong thơ nay phải có lửa. Còn Tố Hữu chẳng những phải có lửa mà còn có máu. Các nhà văn nhà thơ cộng sản đều thuộc nằm lòng cái thông điệp đầy máu lửa đó nên văn thơ các vị ấy toàn chở xác chết, cứ như những chiếc xe chở xác qua phường Hòa Lạc trong năm đói Ất Dậu.
Tôi là dân Bình Định. Tiếc thay không được sinh ra và chiến đấu dưới ngọn cờ Tây Sơn. Khi 29 vạn quân Thanh tràn ngập đất Bắc Hà, Nguyễn Huệ liền lên ngôi Quang Trung hoàng đế cho chính danh, rồi dõng dạc tuyên bố: Đánh! Đánh để cho răng đen tóc dài. Đánh để cho nó biết nước Nam anh hùng tri hữu chủ! Đánh chứ không chạy. Đánh trong niềm kiêu hãnh ngất trời như thế, dẫu có chết cũng sướng!
Cô và trò gặp nhau chỉ một niên học. Năm đầu cô đi dạy với tất cả rụt rè khi mới bước vào đời, năm cuối trò hết bậc Trung học sắp bước vào Đại học, tương lai rộng mở nhưng cũng rất mịt mờ vì lúc ấy đang là chiến tranh. Tính ra chưa đến 100 giờ. Cô là một hạnh phúc không phai màu. Càng hạnh phúc khi cô và trò đang bước vào tuổi tám mươi.
Cái còn đọng lại trong tôi ấy là, gần như các gốc cây cổ thụ trong thành nội đều có những ngôi miếu nhỏ lúc nào cũng khói hương ấm áp. Người Huế đã không quên cái đêm kinh thành thất thủ khiến mấy ngàn người chết. Và lại càng khó quên những người chết trên bãi Dâu trong trận Mậu Thân. Mà thôi, hãy yêu Huế một đôi khi và nhớ Huế một đôi lần, để thấy mình giàu có thêm đôi chút, vậy là vui rồi..
Từ đó tôi không còn gặp thầy nữa. Tôi cũng không biết thầy làm gì sau khi không dạy học. Điều ân hận của tôi là không biết mộ thầy ở đâu để thắp cho thầy một nén nhang. Thôi thì con viết những dòng này, gửi lên cái mạng ảo, biết đâu trong cõi hư vô Thầy đọc được. Nay con bảy mươi lăm tuổi, vẫn nhớ đến Thầy.
Không thể đan lưới mà che cả bầu trời, không thể dùng cọc mà cắm hết cả núi rừng. Lại càng không thể dùng gậy mà đập nát xe tăng, không thể dùng dây dừa mà trói trong khi chúng có súng ngắn súng dài. Trên bảo phải lui về phòng ngự, lấy ít đánh nhiều lấy yếu đánh mạnh. Phải đánh du kích, phải núp trong hầm, phải trốn trong bụi, phải rình rập từng ngày từng đêm chờ nó sơ hở đánh úp.
Trông thấy nàng tóc tai bơ phờ, xanh xao đói khát, tôi xót xa lắm. Nhưng cũng chẳng biết làm cách nào để cứu giúp nàng, vì tôi cũng đang đói rách, còn hơn cả nàng. Thế rồi, tôi bị cấm tới gần vì cái tội đã có một thời dám yêu nàng. Tôi bị quẳng vào rừng núi để sống đời hoang dã. Dễ chừng từ đó đến nay, đã bốn mươi năm. Tôi thì tóc đã bạc, nàng cũng chẳng còn trẻ trung gì.
Ngu lâu như thế thì biết đến bao giờ mới tới được cổng thiên đàng XHCN! Đó là chưa muốn nói cái ngu nó làm cho ai cũng trở nên hèn! Hèn, khi không dám chỉ mặt gọi tên bọn cướp biển là Tàu ô, mà chỉ dám gọi khe khẽ là “tàu lạ”. Khi chúng cắt cáp, đã không dám la làng lại còn chạy tội cho chúng, bảo rằng vô tình làm đứt!
Những bài học luân lý của bà không lê thê như những bài học lịch sử do Đảng viết. Bảo rằng bọn trẻ ngày nay vô ơn, không phải đâu. Chính Đảng mới là cái tập thể vô ơn nhất, trong đó có những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Như Vũ Hạnh sống ở miền Nam và Thu Tứ sống ở Mỹ. Không còn Đảng thì tự nhiên đứa trẻ nào cũng biết yêu mẹ yêu cha, yêu hạt lúa củ khoai. Và như thế, đương nhiên là yêu nước.
YêuNướcViệtNam.org