Kim Hài
Anh Uy, anh có nghĩ rằng việc xui xẻo mất đồng hồ đã là điềm báo trước cái chết bi thảm của anh không? Anh có nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ cần đến đồng hồ nữa? Thời gian đâu còn nghĩa gì với anh bây giờ anh nhỉ! Bây giờ, với anh, tất cả đều là hư vô. Trong cái hư vô bất tận, thế giới của thần linh, đã có linh hồn anh, tấm linh hồn tuyệt đẹp và thánh thiện.
Chả còn mấy hôm nữa là đến ngày Giáng Sinh rồi. Đi nhà nào Tuấn cũng nhìn thấy ngôi sao năm cánh làm bằng giấy đủ màu trịnh trọng nằm ngay trước cổng. Và xuyên ngang những cánh cửa sổ mở rộng, Tuấn còn nhìn thấy những máng cỏ bằng đá hoặc giấy nhầu tô vôi, nhỏ có, lớn có tùy thuộc vào gia cảnh từng nhà.
Hôm nay là Trung Thu. Chiều xuống êm như ru. Trời xanh ngắt, không gợn một giải mây. Vắng cả bóng diều lượn. Vắng cả bóng chim bay. Tất cả bầu trời như đón chờ giờ kỳ diệu. Mặt trăng chưa lên sớm đâu. Thường thường, Hằng Nga còn phải trau chuốt hình dáng, vóc ngọc, chú Cuội quét bớt những chiếc lá đa khô, để ánh trăng xanh hơn, óng hơn.
Những cái bông vàng hực trên nền lá xanh, có dáng tròn trĩnh, đầy đặn như nụ cười hớn hở của trẻ thơ, luôn tỏa ra một mùi thơm đặc trưng không lẫn vào đâu được. Chiếc thuyền hoa trôi dần, rồi những chiếc thuyền hoa khác tiếp nối. Không còn những gương mặt buồn khổ mà chỉ có những nụ cười tròn trĩnh tươi tắn như màu hoa Tết.
YêuNướcViệtNam.org