Lê Hứa Huyền Trân
Tự nhiên hôm nay tôi lại muốn viết về cậu, viết khi mùa thu đang đưa đẩy những hương thơm đầu tiên. Tôi nghĩ đến khi nào thì tôi sẽ lại có mối tình như cậu nhỉ? Mối tình được bắt đầu từ chớm thu sang, bởi một mùi hương thu vấn vít rất nồng. Mối tình sâu đậm, nhưng tôi sẽ không đủ can đảm yêu hết mình như cậu đâu, yêu và làm tất cả cho người mình yêu, tôi ngưỡng mộ mối tình mùa thu ấy…
Có những người sinh ra ở vạch đích, lại có những người bắt đầu ở vạch xuất phát. Nhưng cuộc sống này vốn dĩ luôn có sự công bằng, nó đến khi con chấp nhận vị trí của mình và nỗ lực để thu hẹp khoảng cách chứ không phải ngủ quên nhầm lẫn đổ lỗi cho số phận con hiểu chứ. Khi con đứng ở vạch đích lúc đó con sẽ hiểu mọi nỗ lực thu hẹp khoảng cách của mình là có ý nghĩa.
Có những người sinh ra ở vạch đích, lại có những người bắt đầu ở vạch xuất phát. Nhưng cuộc sống này vốn dĩ luôn có sự công bằng, nó đến khi con chấp nhận vị trí của mình và nỗ lực để thu hẹp khoảng cách chứ không phải ngủ quên, đổ lỗi cho số phận con hiểu chứ. Khi con đứng ở vạch đích lúc đó con sẽ hiểu mọi nỗ lực thu hẹp khoảng cách của mình là có ý nghĩa
Thậm chí mới biết nói chẳng hiểu sao tôi lại tập được tiếng "mẹ ơi" bập bẹ để rồi ba và anh ứa nước mắt không thành lời, dẫu đó cũng là tiếng "mẹ ơi" duy nhất của tôi. Anh hơn tôi hai tuổi nhưng chững chạc hơn rất nhiều. ba tôi nằm nhà vì mất sức, dường như bao mệt mỏi và gánh nặng đổ dồn lên vai anh, dẫu ngày đó anh cũng còn thơ bé quá.
Ngày tôi mới gặp chị, tôi đã biết chị có số khổ. Có thể là tôi trông mặt bắt hình dong, nhưng một người đàn bà làm dâu trong một gia đình giàu có mà được phân cho mỗi cái áo mặc cả tuần thì quá khổ. Thêm nữa, gương mặt chị, lúc nào cũng như hằn lên điều gì đó muốn nói nhưng phải giấu kín, mới quá ba mươi mà vầng trán mỗi khi cười, dù rất ít khi cười cũng bắt đầu có nếp nhăn.
Gã quyết định đem cái sạp hàng của chị đi cầm cố. May thay, lần này trúng đậm, lãi mẹ đẻ lãi con. Gã lại khá nhạy bén, những “bạn hàng” ngày xưa cũng được gã nhanh chóng móc nối, tạo ra mối quan hệ làm ăn, và cứ thế cơ ngơi bất động sản của gã cứ thế mà đội lên không biết bao nhiêu đất, bao nhiêu nhà. Rồi gã thành lập công ty nhanh nhạy nên mau tiến tới.
Nhã là bạn hàng xóm của tôi, chúng tôi lớn lên cùng nhau từ tấm bé. Chúng tôi sinh ra ở vùng quên nghèo nơi mở mắt ra là thấy cha đang chăm bẵm đàn vịt còn mẹ còng lưng gặt lúa trên đồng. Gái quê nhưng chưa bao giờ chúng tôi thôi cầu tiến. Dở dang việc học đại học, năm hai mươi tôi và nó lên phố kiếm việc làm, cũng kinh qua đủ thứ để cải thiện miếng ăn.
Từ khi xa quê đi tìm vùng đất đổi đời nơi chốn phồn hoa cô vẫn hay chững lại trước ngôi nhà mình về mỗi tối. Nhưng phố thị mà, tấc đất tấc vàng, nhà cửa san sát, kiếm một mảnh sân dường như rất khó, cồng chính bước một bước nữa đã tới cổng nhà, làm gì có khoảng sân nào mà có thể vui đùa chạy nhảy. Tự nhiên cô lại ước mong được quay về ngôi nhà thơ bé của cô
Tôi tạm biệt với cục phấn nghiêng, tấm bảng đen và sáu tháng dạy hợp đồng cho một ngôi trường nhỏ để lao đầu vào một công ty tài chính với cái nghề kế toán chỉ học vỏn vẹn hai năm. Cái khác trong việc vật lộn giữa những con số và những con chữ được thể hiện rõ rệt mỗi ngày. Khi tôi hai lăm tuổi tôi bị người ta cười vào mặt:” Làm công việc tay ngang mà cứ tỏ ra mình đáo để”.
YêuNướcViệtNam.org