Lê Quang Thông
Ở đó tôi trải qua những sáng lang thang cởi con ngựa giống Kaltblut qua các đồi núi. Những chiều dọn dẹp, vệ sinh chuồng heo, chuồng bò. Những đêm ca hát với các sinh viên quanh lò sưởi đỏ rực ấm áp. Những lần trò chuyện với Hans về cuộc đời, về những ngày ngắn ngủi gặp nhau ở Witzenhausen, nơi đã lâu không còn là biên giới Đông – Tây Đức.
Thầy được cha mẹ đưa qua Dharamsala từ nhỏ.
Chúng tôi bập bềnh giữa Đại dương.
Tới bờ bến, sau muôn ngàn bầm dập.
Chúng ta lưu vong vì đều mất đất.
Mất dưới tay TC, hay qua bè lũ tay sai.
Nhưng cùng nhau hôm nay đến đây,
vì chưa mất niềm tin.
Một sự yên lặng ghê rợn, ngoài tiếng gió biển, tiếng chim hót, là khoảng trống bất động, im đặc. Rất lâu, e chừng hơn cả tiếng đồng hồ, có tiếng bước chân tới gần. Tôi niệm danh hiệu Quan Thế Âm Bồ tát và nghĩ chắc giờ lâm tử đã đến. Bỗng một bàn tay xốc tôi đứng dậy dẫn đi. Đúng là con đường tôi đã thoáng thấy, cảm nhận từ những khúc quanh co và độ dốc xuống lần.
YêuNướcViệtNam.org