Lê Văn Phúc
Đây cũng là một tấm gương cao cả, rực rỡ về một người thân lập thân, tài kiêm văn võ, chí hùng bất khuất, lời nói đi đôi với việc làm, và có một tâm hồn rất ư là nghệ sĩ, đầy tình người, tình yêu và tình tự tin để sống một cuộc đời dẫu có khi thăng lúc trầm, khi bần hàn lúc hiển hách mà lúc nào cũng giữ được tinh thần lạc quan, phô diễn ý chí nam nhi và quyết tâm phục vụ đất nước.
Bất cứ ai đã một thời ca bài “Ta đi tòng quân” đều không thể nào quên được đời lính. Trong đời lính, dù là lính già hay lính trẻ đều mặc bộ đồ trận, vui buồn theo tiếng kèn đồng đếm nhịp thời gian. Và một trong những món hành trang cần thiết thân yêu của người lính ngoài cây súng nhân tình, phải kể đến thành phần quân quân dụng này: chiếc Poncho.
Tiếng nước tôi rạng rỡ, tuyệt vời được thể hiện trong lời ăn tiếng nói dân gian, trong văn chương, là cả một kho tàng văn học nghệ thuật, văn minh trân quý. Ngay từ khi ở bậc tiểu học, học trò đã được học về lịch sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam , là con cháu Rồng Tiên, chịu Bắc thuộc tới ba lần mà vẫn vùng lên đánh đưổi xâm lăng, bảo toàn và mở mang bờ cõi với những chiến công hiển hách
YêuNướcViệtNam.org