Ngô Nguyên Dũng
Cái "ta", cái "tôi" và cái "mình" khi đánh đôi với "chúng" đâm ra khác, khác lắm. Người bản xứ có thể phân biệt rành rẽ khi sử dụng ba nhân xưng đại danh từ nói trên, nhưng tôi nghĩ, họ khó lòng nắm bắt thứ tình cảm thâm trầm, sâu kín ẩn giấu trong đó. Đặc biệt với từ đôi "chúng mình". Độc đáo ở chữ "mình". Chỉ một từ thôi, đủ nói lên mối tương quan giữa hai hoặc nhiều người.
Tự dưng tôi tiếc nuối và buồn bã như thể vừa thật sự chia tay những người bạn tí hon thân thiết. Những bạn tôi không có cánh, nhưng có thể chất lên lưng những trang chữ nặng trĩu hành lý nhân sinh. Cho tới lúc, kỹ thuật thông tin thay đổi. Con người không còn ngồi xuống, cặm cụi giàn trải tâm sự lên từng trang, từng trang giấy trắng.
YêuNướcViệtNam.org