Ngô Viết Trọng
Những người không được thăm cũng vui hơn vì ít nhất cửa phòng mở họ cũng hưởng được chút ánh sáng và không khí dễ thở. Họ cũng có thể hưởng ké được chút quà tươi hoặc sớt được phần ăn tiêu chuẩn của những người được thăm không dùng tới. Nói chung, trong ngày thăm nuôi, bất cứ ai đang sống tại khám đường cũng chia được ít nhiều niềm vui, dù chỉ là niềm vui tạm bợ giữa một hoàn cảnh bất hạnh.
Người chỉ huy và hầu hết cán bộ ở khám đường này rất ghét các linh mục nên họ đã cho giam riêng mỗi người vào mỗi phòng cách ly và cấm tuyệt chuyện thăm nuôi. Cũng may trong đội nhà bếp lo việc đưa cơm nước cho tù hằng ngày cũng có mấy anh trong đạo, vì sợ các cha bị kiệt sức mà bỏ mình nên họ đã tìm mọi cách giúp đỡ như ngầm phát tăng phần ăn hoặc lén lút tặng đồ ăn.
Ông Bảo, là một người đàn ông trung niên, dáng tầm thước nhưng có vẻ chững chạc, cung cách từ tốn, ăn nói lưu loát, nhỏ nhẹ. Trong khi ông Bảo chào mừng thực khách thì trên các màn hình bên tường cũng chiếu những hình ảnh đứa bé gái lần lượt từ lúc lọt lòng mẹ cho đến hôm đó. Hình ảnh nào cũng đẹp đẽ, dễ thương.
Không hiểu lý do nào ông bà Hai lấy chữ Hụi để đặt tên cho con. Lúc còn nhỏ, Hụi trông khôi ngô sáng sủa lắm. Chú lại ít bị bệnh hoạn và rất chóng lớn. Năm lên bốn tuổi, chú đã lớn kịp Hùng, anh ruột chú, lớn hơn chú hai tuổi. Hai anh em cũng ham chơi, nghịch ngợm như bao trẻ con cùng trang lứa trong vùng.
YêuNướcViệtNam.org