Ngọc Cân
Ghe còn nhồi nhưng không còn vặn mình răng rắc. Đã bắt đầu nghe tiếng ngáy mệt mỏi của nhiều người. Niên ngồi sau lưng canh la bàn. Hai người thay nhau mỗi tiếng. Mắt nhắm tịt khi nhìn la-bàn càng lúc càng nhiều, người lái phải đánh thức. Càng về sáng, người lái cũng tít mắt nửa chừng nên vội kêu người kia. Ca một tiếng không giữ được. Biển êm dần. Êm dần.
Đây đó những trái bí, đèn dây trang trí; những hình nộm xương trắng, đầu lâu của thế giới bên kia, những thằng bù nhìn tay cầm lưỡi hái, đi lạc từ cánh đồng xa. Chung vui tượng trưng, đẹp mắt nhưng không gây ghê sợ vì đèn phố sáng. Không thấy trẻ con đi xin kẹo. Văn phòng, cửa tiệm đóng cửa gần hết. Nghỉ sớm về đưa con đi ‘trick or treat’ trong xóm nhà mình.
Anh to con, lại vai u thịt bắp; mùa hè nắng tốt thích xoay trần phơi cho da trắng căng đỏ như trái táo Kanzi, luôn đẫm nước, chắc là từ những lon bia anh xoẹt xoẹt. Nhâm nhi trên ghế gỗ bành ky, anh thường bắt chuyện với bên nầy, tào lao tứ đế vui vẻ; không bao giờ đề cập tới mảnh vườn trước mắt. Có thể là anh đã thấm cái triết lý “nó như thế thì là nó như thế” mà tôi truyền qua anh
Cách hơn cây số là cù lao có đầu và lưng cao đuôi thấp nên phe ta kêu hòn cá mập, trông hiền hòa nhưng mang huyền thoại dữ, có thể ngắm mà tưởng tượng. Giá trong túi có vài đồng ringgits thì đã vô quán Happy kêu ly cà phê, ngồi phì phèo. Ai tới được đảo rồi cũng phải qua trạm này của Di trú Mỹ, rồi mới biết tới chuyện có điều kiện đi nước nào hoặc không nước nào có nghĩa vụ nhận mình định cư
YêuNướcViệtNam.org