Nguyên Quang
Câu chuyện “lách luật,” “lách đời” thời dịch cúm, có lẽ sẽ rất dài tại Việt Nam, cũng có những cú lách tệ hại, làm giàu trên mạng sống, nỗi đau của người khác thì cũng có những cú lách thật là đẹp để giúp tha nhân có thêm hơi ấm đồng loại giữa lúc khó khăn này! “Lách” làm sao cho khéo để gia đình người nghèo cảm thấy vui vì cuộc đời này vẫn còn nhiều hơi ấm.
Chỉ có ở Việt Nam, vì, chuyện chống dịch mới có liên tục thắt nút, mở nút như một vở kịch đầy kịch tính và gây ngộp thở. Đợt bùng phát dịch lần thứ tư này tại Việt Nam có thể nói là dữ dội và đầy chết chóc. Câu chuyện thắt nút, mở nút trong chống dịch thêm phần gay cấn. Giãn cách, mở giãn cách, cách ly, rồi mở cách ly, câu chuyện nghe ra mất dần màu sắc con người.
Cuộc chiến tranh này dường như kẻ gây chiến hoàn toàn ẩn mặt, chẳng có ai sẽ đền bù chiến tranh và nhân loại cứ phải chết thảm mỗi ngày. Giữa lúc thế giới chết im lặng ấy, người với người trở nên xa lắc xa lơ, người với người tuy gần nhau mà nghìn trùng xa cách. Sự xa cách ấy không chỉ riêng cho người không may bị nhiễm dịch mà cả người với người bình thường trong cuộc đời.
Ở ba đợt dịch đầu, vấn đề dự trữ lương thực và san sẻ có vẻ năng nỗ, nhưng đến đợt thứ tư này, mọi chuyện bắt đầu căng thẳng, các hội, đoàn bắt đầu kêu than, mong chính phủ ban cho tiền để sống, như hội nghệ sĩ, đoàn luật sư, xin tiền và xin ưu tiên chích vaccine. Và, buồn nhất bao giờ cũng là người lao động, mọi thứ trở nên nặng nề, ảm đạm
Người ta nói rằng không gì vui bằng thú điền viên, làm vườn, hái trái, chơi với cỏ cây? Không, đó là câu chuyện của người nhàn hạ, chứ với nông dân, đặc biệt là nông dân Việt Nam thì lúc làm vườn, đi bán nông sản là lúc ê chề nhất, lúc chạm với thân phận của mình một cách kịch liệt, nó chỉ cho thấy rằng khi không còn lối thoát, người ta chọn đám ruộng, mảnh vườn.
Thời dịch cúm, cái ăn thiếu thốn, lương thực khủng hoảng, thất nghiệp tràn lan, du lịch bê trễ… Nhưng người ta lại đánh bạc, chơi số đề một cách tàn mạt. Tiền ở đâu ra để chơi? Tại sao mọi thứ đều hiện rõ trước mắt nhưng nhà nước vẫn không ngăn chặn được? Đó là những câu hỏi nghe ra không có lời đáp khả dĩ trong lúc này.
Cuối năm, nghe toàn những chuyện buồn, sau một năm dài thườn thượt toàn chuyện buồn, giờ lại thêm chuyện nợ nần, chuyện cho vay nặng lãi, chuyện loay hoay tín dụng đen… Liệu có được năm mới vui vẻ, an bình hay không nếu như mọi cái nợ năm nay vẫn chưa giải quyết hết và người dân nghèo lãi tiếp tục loay hoay với lãi suất vào năm sau!
Ngày Nhà Giáo VN này cũng trở nên ấm áp, ý nghĩa hơn với thế hệ học sinh không thể thoát được môi trường giáo dục XHCN này. Bởi giữa muôn vàn thực dụng, xấu xa, bôi bát, mất phẩm cách, tệ mạt và bệ rạc của giáo dục Việt Nam. Đâu đó trong những góc khuất cuộc sống vẫn có những ngôi trường, những nhà giáo sống thanh đạm, yêu thương con trẻ và biết giữ gìn thiên lương nghề nghiệp của mình.
Tôi ghé vào một gia đình đang ăn cơm, bữa cơm của gia đình sáu người, gồm hai người già, hai người trẻ và hai cháu bé có đúng một chén mắm cáy kho quẹt, một bát mì tôm làm canh và một nồi cơm nóng. Thấy tôi bước vào chào, mọi người dừng đũa, chào đon đả và mời tôi cùng dùng cơm. Tôi cáo lỗi vì làm cho mọi người lỡ bữa và nói thực tình là tôi muốn mục kích bữa cơm sau lụt của gia đình
YêuNướcViệtNam.org