Nguyễn Đại Duẫn
Thắng lớn hơn Hoang một tuổi, hai đứa cùng học một lớp và rất thân nhau. Từ ngày Hoang bỏ học Thắng vẫn thường qua lại chơi với nhau, bày cho Hoang học, có miếng bánh, tấm quà hai đứa cùng chia nhau. Cái Nụ, con bà Tám thương Hoang lắm. Mỗi lần mẹ bảo Nụ đưa cơm cho Hoang, lúc nào Nụ cũng kiếm miếng ngon thêm vào.
Bốn chị em lớn lên trong sự yêu thương của mẹ, sự hằn học vì không có con trai của bố; cứ lớn lên như cây măng mọc chen chúc, ấm áp trong bụi tre bên bờ suối. Quê Ngọ, đồi núi nhiều hơn ruộng, sắn ngô nhiều hơn lúa. Cứ chiều chiều mấy chị em hái củi về đi ngang qua suối, rửa mặt ngắm nhìn thân hình bên dòng nước trong vắt mà tự hào với làn da trắng trẻo mịn màng của tuổi dậy thì
Trong giấc mơ, lão thấy vườn mướp nhà lão lên xanh tốt mượt mà, những nụ hoa vàng tươi đang rung rinh, rồi những quả mướp tròn lẵn, trĩu giàn đang vui cười với lão. Mối hàng đến đặt mua hết tại vườn. Lão tính toán thấy lãi to. Một phần tiền thu được lão trả tiền vay, phần còn lại lão dùng để trở lại chiến trường xưa đưa hài cốt người bạn về với gia đình mà ý nguyện lâu nay lão chưa thực hiện được.
YêuNướcViệtNam.org