Nguyễn Đức Tùng
Tôi tình cờ nhìn qua vai cô về phía bàn thờ nơi có ngọn đèn leo lét, lần này nhác thấy cái kệ sách nhỏ. Tôi vốn mê sách. Bất kỳ ở đâu mỗi khi nhìn thấy tủ sách là mắt tôi dán vào không rời ra được, trời đất bỏ qua một bên. Tôi thấy trên ngăn cao nhất một cuốn sách dày. Thấy tôi nhìn đăm đăm cuốn sách, cô gái bước tránh ra một bên để tôi tiến lại gần. Có lần tôi đã đọc nó, lắc nhắc mười năm trước.
Tôi đã không còn cơ hội nào để hỏi chuyện với người phụ nữ tha hương kia. Nhưng tôi tin bài hát tiếng Việt, giọng hát huyền thoại, một người làm thơ, một người phổ nhạc, một người hát, trong một lúc đã làm hai chúng tôi gần lại, hai kẻ lưu lạc kia, vốn không hề quen biết, nhờ một băng nhạc cũ bám bụi vàng thời gian mà vẫn có thể nhận ra nhau giữa giông bão cuộc đời.
Điều đáng ngạc nhiên là trong khi nhân loại đã từng nghĩ đến những máy móc tối tân, súng đại bác, máy bay, tìm cách chế tạo chúng nhiều thế kỷ trước, thì xe đạp lại khai sinh muộn màng. Bí quyết của nó là sự cân bằng. Nhưng đó không phải là sự cân bằng tĩnh như cái kiềng ba chân. Đây là bài học về định kiến, thói quen bảo thủ, thích những điều cũ kỹ.
Mặt trời mùa hè chiếu gay gắt, thẳng vào mắt, nếu không nhờ hệ thống lái xe tự động, chàng đã đâm sầm vào xe người khác hoặc lao vào đàn dê đang gặm cỏ. Nhìn những cánh đồng bát ngát không nhà cửa, không cây cối, khi tiến vào khu vực sa mạc, nàng biết họ không nên nổi giận. Từ nhỏ chàng khoái những bức tường.
Hòa bình vãn hồi, dân tản cư trở về từ vùng chiến khu, dựng nhà, cày ruộng, xây trường, tấp nập buôn bán, khởi đầu cuộc sống mới lam lũ nhưng vui. Nhà đông con, mẹ tôi gánh hàng rong bán dọc quốc lộ Một cho đến ngày sinh nở. Lớn lên, tôi theo bà vào ra đoạn đường từ thị xã đến Diên Sanh thăm dì tôi lấy chồng ở Hải Lăng. Ngày hè, gió Lào miên man thổi, mẹ tôi dắt tay tôi một tay giữ chặt nón, hai mẹ con vừa đi vừa bị gió thổi bay trên đường
YêuNướcViệtNam.org