Nguyễn An Bình
Trăng đã lên cao, ánh trăng bàng bạc khắp nơi sáng như ban ngày, vài con chim ăn đêm nghe tiếng động vụt bay lên kêu quang quác. Đây cũng là mùa no ấm của lũ chuột, sau mùa gặt chuột con nào con nấy ú na ú núc, ruộng đã trơ gốc trống trải bọn chuột đào hang ẩn nấp vào những bờ đê rậm cỏ. Mùa nầy lúa mới gặt xong mùi ngai ngái xông lên thật khoan khoái, dễ chịu làm sao.
Điểm hẹn chính là nơi Quỳnh Hương gặp nạn, có lẽ nàng muốn mình cảm nhận được nỗi bất hạnh mà nàng chịu đựng. Quỳnh Hương ơi! Trong cái thời gian và không gian vô tận của thế giới nầy em mãi mãi tồn tại trong anh, dù em chỉ còn là sương khói em vẫn mãi mãi là đóa hoa quỳnh mảnh mai trong trắng dù chỉ nở một lần duy nhất về đêm nhưng luôn đem đến cho đời một hương thơm dịu dàng thanh khiết và vĩnh cửu.
Trong giấc mơ của người Sài Gòn
Có bao ký ức không thể nào nguôi
Có những gam màu chưa bao giờ cũ kỹ
Ngỡ Sài Gòn là một phần máu thịt không rời
Có mở lòng đón tôi như đón sông về biển
Kể cũng lạ trần gian có nhiều trạm nghỉ
Nhưng chẳng ga nào mang dấu vết tôi quen?
YêuNướcViệtNam.org