Nguyễn Duy An
Đứa em trai của nàng trở thành cái gạch nối thông tin liên lạc giữa tôi và nàng những lúc cả hai cùng có mặt tại vườn tiêu. Người ta vẫn thường nói "có qua có lại mới toại lòng nhau" nên tôi cũng tìm mua một vài món nàng thích để biếu lại. Nhà tôi ở trên Phi Lộc nên ngày nào tôi cũng phải đi ngang chợ Làng Hai, cứ dừng máy xới vào mua vài món lặt vặt mang theo ra rẫy làm quà cho "người ta".
Tôi ngoái cổ nhìn chung quanh nhưng vì chiều cao quá khiêm tốn của mình nên không tìm được những người bạn đồng hương ấy... Tự nhiên tôi cảm thấy cô đơn lạc lõng giữa rừng người không cùng màu da, tiếng nói. Liệu rồi thế hệ con cháu người Việt đang lưu lạc khắp bốn phương trời sau này có còn nhận nhau là anh chị em "máu đỏ da vàng" nữa không?
Tôi rất ngạc nhiên khi bà thư ký dẫn vị sĩ quan an ninh của Sở vào văn phòng với nét mặt hoảng hốt và rụt rè lên tiếng:- Duy à... Có chuyện rồi! Ðại Úy Morrow cần gặp riêng Duy. Bà ta vội vã quay lưng, với tay đóng cửa và bước nhanh ra ngoài. Tôi vừa bắt tay Đại Úy Morrow vừa hỏi: - Mời Đại Úy ngồi. Anh tìm tôi có việc gì quan trọng?
YêuNướcViệtNam.org