Nguyễn Hồng Quang
Bỗng dưng nước mắt tôi từ nhiên trào ra không cầm được. Có lẽ tôi khóc cho thân phận mình nói riêng và cho dân Việt nói chung. Mở đầu một chương lịch sử ghi dấu dân Việt bắt đầu cuộc sống gọng kềm của bọn Công Sản không thần, không nhân đạo, không gia đình và không có ngày mai. Cho đến ngày nay, tôi vẫn không tin bọn Cộng quân có thể chiếm được Sàigòn một cách dễ dàng như vậy.
"Căn nhà ngoại ô" được đặt tên có vì nó được gắn vào ngoài thành đai của chiếc tàu. Thật sự căn nhà nầy giống như cái hộp rộng khoảng gần một thước tây vuông. Treo lơ lưng phía sau tả hạm (bên trái tàu). Ngồi đây thì hưởng được gió mát trăng thanh. Mục đích của chiếc nhà nầy là để đi cầu, đại tiện lẫn tiểu tiện. Biển rộng mênh mông không có ai gần để thấy.
Sau những tháng đông dài lạnh, cuối tuần nay khí hậu trở nên mát dịu lạ thường đánh dấu mùa xuân bắt đầu trở lại vùng thủ đô Washington. Hôm nay tôi mới có dịp cởi chiếc xe đạp đi từ nhà ở vùng Bethesda đến khu Georgetown, Washington DC. Tuy khí hậu mát nhưng trên con đường mòn dành cho xe đạp và người đi bộ vẫn còn những mảnh tuyết đống thành băng đá
Ngược thời gian, ngày 30 tháng Tư 75 đã đem đến sự thay đổi lớn lao cho dân Việt. Bao nhiêu cảnh đau thương chia lìa gia đình, quê hương xảy ra từ đó. Tôi bị bắt đi học tập cải tạo 10 ngày thành chung thân. Sau hơn ba năm trong tù, không muốn đời trai trẻ mình bị chết dần mòn trong những trại tù CS, tôi quyết định cắt rào vượt ngục từ trại cải tạo Thành Ông Năm ở Hốc Môn.
Từ khi có chiếc xe đạp mới, trong túi tôi lúc nào cũng có mảnh vải sạch để lau xe. Mặt mũi tôi có khi tèm lem lại không buồn lau. Nếu thấy có vài hạt bụi nào dính vào sườn xe là vội thò vào tụi kéo mảnh vải ra, lau xe ngay. Thêm nữa, cả tháng đầu sau khi có chiếc xe, tôi rất nóng lòng dù chưa tới giờ đã nhảy lên xe để chạy tới trường sớm hơn thường lệ.
Không ngờ chỉ có vài tuần bị nhốt, thân hình anh tiều tụy, mặt mày xanh như tàu lá chuối. Anh không đi được vì bị nhốt khá lâu trong conex thiếu ánh sáng thiếu chất dinh dưỡng. Thấy anh đang bò như đứa bé về phía hàng rào tìm chỗ tiểu tiện. Anh lén nhìn lên và nhận diện tôi với ánh mắt linh hoạt vui tươi như ngày nào. Có lẽ bọn CS hành hạ thân thể anh, nhưng chúng không thể nào kềm chế tâm hồn bất khuất của anh.
Vào những năm đầu cải tạo chỉ có ba nhóm được thả về. Nhóm số một là những người cải tạo có thân nhân ruột thịt là cán bộ Cộng sản thứ thiệt. Càng có gốc lớn là càng về sớm. Nhóm hai là nhóm antenna bán sống bạn mình để lấy lòng Cộng sản cho về trước. Nhóm thứ ba là được cải tạo thành công nhưng không phải về mặt chính trị hoặc tinh thần mà về cơ thể.
Tiếng ve kêu vang cả ngày lẫn đêm như một đại giàng nhạc trong hí trường mở màn cho một mùa hè sắp tới. Năm nay đúng là 17 năm chu kỳ của loại ve “cicada” trở lại vùng nầy. Sau 17 năm kiên nhẫn nằm chờ trong quả trứng mỏng manh dưới lòng đất, ve con từ từ chui ra từ bọng trứng màu ngà. Để lại những chiếc trứng khô nhẹ như bong bóng bay theo chiều gió
YêuNướcViệtNam.org