Nguyễn Tam Phù Sa
Mẹ dạy anh cốt cách tre làng
gió cách nào vẫn đứng thẳng
Cha dạy anh “Tôi trung không thờ hai chúa”
nước đục không tắm hai lần
thời thế bịt mắt khóa miệng bắt anh làm thinh
tự do trong rọ
Làm sao anh có thể vác sáo đứng giữa đường thổi ngược
nơi mẹ và chị sống nhờ vỉa hè bị giật mất nồi cơm
anh thương binh, trẻ cơ nhỡ bán vé số kiếm cơm
em bán máu đưa con vào viện
Làm sao? Biết làm sao nơi con đường tương lai mù mịt
Hai đứa mình tự cháy để soi nhau.
đất nước tôi tự hào, cái gì cũng nhất toàn cầu
một chiếc đũa dài gấp ba lần trường chinh ông cha đánh giặc
một ụ rơm phát tích hóa tượng đài
sao anh ra đường thấy Mẹ ngã lại làm ngơ!
đất nước tôi vinh quang chữ nghĩa tột cùng
sao một mình em còn ngồi khóc với sách giáo khoa!?
YêuNướcViệtNam.org