Nguyễn Thùy Dương
Năm Vân 15 tuổi, Vân rời quê lên Thành phố học nghề. Vân nghèo, Vân khờ, Vân hiền cục mịch. Vân gặp cô Phượng. Cô Phượng ngọt như mía lùi. Cô kêu Vân về ở chung đỡ tốn tiền trọ. Vân về ở với cô như con cháu trong nhà. Cô Phượng vốn người trong giang hồ. Vân ngày đi học may, chiều về làm việc nhà phụ cô. Cô luôn nói tốt về Vân, mở miệng là thương yêu.
Vài năm sau Bà Câm đổ bệnh. Bà nằm bệnh vài tuần rồi mất. Dòng người đưa tiễn bà Câm không hề ít. Lúc đó, tôi chẳng hiểu người đàn bà Câm đó để lại cho đời điều gì mà người ta thương tiếc đến thế. Bây giờ nghĩ lại tôi mới lờ mờ nhận ra bài học từ bà, từ tình mẫu tử của bà với anh Cu, từ sự chịu đựng rồi quyết vươn lên từ con người cơ cực lương thiện đến cùng.
Nước mắt không rơi vì nhà bị giặc ngoại xâm đốt phá mà vì bị cưỡng chế cướp đất trắng trợn, phụ nữ không phải bị cưỡng hiếp bởi quân xâm lăng mà kéo từng đoàn sang nước ngoài làm gái mại dâm… Nhân Dân có chọn hoà bình này không? Tôi tin họ không chọn thứ hoà bình điên khùng ấy. Họ bị bó buộc vào thứ Hoà bình bất nhân.
YêuNướcViệtNam.org