Nguyễn Trần Diệu Hương
Đâu có cần phài giống nhau về quan điểm chính trị, tôn giáo, hay nhân sinh quan để cùng ngồi nói chuyện với nhau về một sáng tác có giá trị được rất nhiều người thuộc nhiều thế hệ biết đến. Vì lẽ đó chúng tôi đến thăm thi sĩ Phạm Thiên Thư như một lời cảm ơn một tác giả đã góp vào thi ca và âm nhạc Việt Nam hai bông hoa rực rỡ không tàn “Ngày xưa Hoàng Thị” và “Động Hoa Vàng”.
Chúng tôi cầu mong cho bạn có hạnh phúc, một hạnh phúc muộn màng ở tuổi nửa đời người. Một người đã ở Mỹ từ hơn hai mươi năm qua mà vẫn không đánh mất "hương đồng gió nội" trong khi hội nhập đời sống mới, thì hẳn là bạn tôi sẽ vững vàng ở quê hương thứ ba, bởi vì ở đâu có tình yêu, ở đó có hạt giống ước mơ, chắc chắn là như thế, Hoàng Thu thân mến!
Những con gà Việt Nam ở rất xa quê nhà vẫn chưa bao giờ quên quê cha đất tổ, ngày Tết bên tai lúc nào cũng văng vẳng tiếng vó ngựa Quang Trung của mùa Xuân Kỷ Dậu 1789. Những con gà Kỷ Dậu sinh sau 180 năm vẫn không ngừng cất cao tiếng gáy Việt Nam, tiếng “cục ta cục tác” không phải để đòi lá chanh, mà để đòi tự do dân chủ cho đất nước.
Ở dọc hai bên đường có diễn hành hoa hồng, người tham dự không quấn mình trong mũ áo mùa Đông như count down ở New York vì California gần Thái Bình Dương, ấm hơn NY nhiều. Cũng như count down đón giao thừa, tham dự diễn hành đầu năm cũng miễn phí, “first come, first serve” rất bình đẳng, không phân biệt màu da, nguồn gốc, tuổi tác, địa vị xã hội.
Cô tóc ngắn im lặng, có vẻ không đồng ý nhưng không trả lời. Người đàn ông Mỹ gốc Việt Nam cũng im lặng, nhưng không bỏ sót một lời đối thoại nào. Anh đã hoàn tất chương trình Cử nhân ở Tây Đức vào những năm 1973-1977 nên dĩ nhiên anh hiểu toàn bộ lời hai cô tiếp viên hàng không người Đức.
Vẫn biết không có gì không thay đổi, không có ai có thể tắm hai lần trên cùng một giòng sông, tôi không bao giờ tìm lại được trường xưa, nhà cũ, và những con đường hạnh phúc của tuổi thơ. Biên Hòa bây giờ không còn một chút gì của Biên Hòa hạnh phúc ngày xưa. Và người Biên Hòa ngày nay không còn hiền lành, trung hậu như Biên Hòa thời tôi chơi những trò chơi tuổi thơ bình yên, hạnh phúc.
Chì tám năm trước, Thầy và anh cùng mặc áo trắng. Trong lớp học, Thầy đứng trên bục giảng, anh ngồi ở bàn đầu nghe Thầy dạy cách giải phương trình bậc hai. Bây giờ Thầy mặc cái áo kaki màu olive sờn cũ bạc màu, cũng thay đổi như xã hội đương thời. Duy có đôi mắt vẫn tinh anh, vẫn còn là đôi mắt của một nhà mô phạm. Bụi đường bay tung tóe không làm đôi mắt Thầy vẩn đục.
"Bây giờ các bạn còn trẻ, và là sức sống mới của xã hội. Nhưng một ngày nào đó, không xa, các bạn sẽ già và sẽ bị đào thải. Xin lỗi, nhận xét đó có vẽ bi quan, nhưng đó là sự thật Đời sống có giới hạn , đừng phí thời gian. Hãy làm những gì mình thích". Muốn hái hoa hồng nhiều khi người ta phải chịu rướm máu vì những cái gai nhọn trên cành.
Xin viết bài này với lòng ngưỡng mộ, và biết ơn người phát minh ra "@", giúp Emails phát triển hoàn thiện như hôm nay.Và xin được nhắc nhở mọi người nhớ đến Ray Tomlinson, người góp phần quan trọng trong việc đưa Emails đến cả tỷ người ở khắp nơi trên thế giới. Tuần này, khi mở Emails ra, xin hãy góp phần cầu nguyện cho Ray Tomlinson, mong ông an vui bình yên ở một nơi không còn cần Emails, không cẩn bất cứ một điều gì ngoài sự nhẹ nhàng, thanh thoát.
YêuNướcViệtNam.org