Nguyễn Trần Diệu Hương
Một trong những kỷ niệm đẹp chúng tôi mang theo từ Biên Hòa là hàng rào lục bình tim tím, và những dây tóc tiên hồng đỏ leo trên hàng rào B40 bao quanh kho xăng. Màu hồng, và màu tím đó, đôi lúc đã che lấp được màu xám của chiến tranh, màu đen của tương lai chúng tôi cuối thập niên 70, đầu thập niên 80.
Trong thể thao, có thắng có bại, có người vui, có người buồn. Hơn 180 triệu (khoảng 60% ngưòi Mỹ) khán giả đã có những giây phút hài lòng về một cuộc thi đấu ngang ngửa. Và cả ngàn thiếu niên đang tập tểnh chơi footbal hẳn cũng đã nghe lời nhắn nhủ của MVP Nick Foles để nuôi dưỡng ước mơ của mình.
Ruồi muỗi bắt đầu chết oan ức, tội nghiệp khi trâu bò húc nhau. Vì là trâu bò nên còn nặng nợ sân si, hùng hổ giương sừng ăn thua đủ với đối phương không thấy ruồi muỗi rơi rụng tả tơi chung quanh đấu trường. Hy vọng lần này thời gian "trâu bò húc nhau" ngắn hơn để niềm tin của chúng tôi với các chính trị gia nói riêng và với con người nói chung vẫn còn ở mức trên trung bình.
Dù là chủng tộc nào, màu mắt nào đi nữa, những người nghèo, không có cơ hội được đi học, không được may mắn sinh ra từ một gia đình no đủ, hay một xã hội phát triển có đầy đủ phúc lợi và tình người vẫn cần được giúp đỡ. Bởi vì nếu không được đối xử tử tế, những "cửa sổ tâm hồn" sẻ từ từ vẩn đục, và dẫn đến điều đáng buồn là "cửa chính" sẽ bị tàn phá.
Ai nấy đều phát tướng ra, chiều cao có bị mai một chút ít theo năm tháng, nhưng chiều ngang thì bành trướng thấy rõ, trọng lượng tăng lên tỷ lệ thuận với tuổi đời như quy luật tự nhiên "what is going up, will be down" của tạo hóa, của một đất nước calories nạp vào từ thức ăn thường vượt trội calories tiêu thụ từ hoạt động hàng ngày.
So với nỗi khổ của con nhỏ "Bullhead" thì bao nhiêu tên mà bạn bè đặt cho Chanh hồi nhỏ xem ra còn "nhẹ nhàng" và "nương tay" hơn nhiều. Thì ra ở đâu cũng vậy, lúc còn nhỏ, con nít ở Việt Nam hay ở Mỹ đều nghịch ngợm đôi lúc hơi "nhẫn tâm" với những cái tên hơi là lạ. Lớn lên, khôn ra, hiểu biết hơn, những cái tên đặc biệt được mọi người trân trọng vì thường thì có cả một "trời quê hương" được gởi vào đó.
Hầu hết mọi người đến cái chợ chòm hổm này mỗi thứ bảy, mua thức ăn chỉ là lý do phụ, lý do chính là để thấy lại một góc quê nhà ở quê hương thứ hai. Người Nga tìm mua được mấy con búp bê matryoshka doll, con nhỏ nằm trong lòng con lớn. Người Trung Đông mua được loại đậu Fava quen thuộc. Người Pháp tìm mua được croissant nho nhỏ kiểu Pháp. Và người Việt Nam như tôi tìm thấy rau mồng tơi xanh ngát của quê nhà.
Lúc đó là một buổi trưa thứ Bảy giữa mùa thu, lễ Thanksgiving đang đến rất gần, trời mưa không lớn lắm nhưng đủ để giữ chân nhiều người trong quán cà phê Starbucks lâu hơn thường lệ. Qua khung cừa kính, mọi người đều thấy hình ảnh một người da trắng ân cần bưng thức ăn đến cho một người da đen không nhà, có kèm theo một thẻ mua thực phẩm biếu tặng từ một người da vàng.
Những năm đầu ở xứ sở tự do, không có quan hệ ngoại giao giữa hai quê hương, nên tưởng như không còn có ngày về, không biết đến thủa nào mới gặp được Ba Mẹ. Nhưng nhờ bận rộn, đầu tắt mặt tối với học hành và kiếm sống từ khởi điểm zéro, nên cả bầy con chỉ nhớ Ba Mẹ mà không buồn lắm. Những lúc gặp khó khăn thì tự nâng mình lên bằng "kinh nhật tụng" của Ba Mẹ suốt thời thơ dại.
YêuNướcViệtNam.org