Nguyễn Trọng Nghĩa
Đa số những người khó ngủ thường tìm giấc ngủ bằng cách uống thuốc ngủ, nếu không sợ bị hại sức khoẻ, hoặc là đếm, bắt đầu từ một. Thạch thì không, anh tìm giấc ngủ bằng cách nghĩ đến ngón chân cái của mình. Cách này Thạch học được ở người anh bà con nhân một hôm người anh này tán chuyện tào lao với bè bạn, và Thạch lẹ làng áp dụng, dù hiệu quả thường không cao.
Cứ mỗi chiều, một chiếc tàu mẹ chở cánh thợ câu thả xuống biển, mỗi người trong một chiếc thúng (đôi khi một thúng hai người) cách đất liền vài chục km. Khi đêm xuống là bắt đầu ngày làm việc của họ. Sáng hôm sau chiếc tàu mẹ đến chỗ mà hôm qua họ được thả xuống để vớt họ về. Thông thường một chiếc tàu mẹ như vậy tải được khoảng 50 - 60 thợ câu.
Trong ngăn hồ sơ ấy gồm: hai quyển nhật ký ghi chép lung tung, trong đó có vài mối tình đơn phương về phía Thạch với nhiều hứa hẹn và thề thốt, cũng một phía. Phần đáng giữ và đáng tự hào hơn cả là những kỷ niệm của cái thuở ban đầu với mẹ của thằng con anh hiện tại gồm thư từ cho nhau, vài tấm ảnh, chiếc vé xem phim họ đi với nhau lần đầu, mấy viên đá cuội lượm ở bãi biển, một cái xác lá
Đời tôi dần dần phất lên. Bây giờ chiếc xích lô của tôi là để chở I-van, đúng hơn là để I-van chở tôi vì xem ra nó mê loại phương tiện giao thông thơ mộng này còn hơn mê làm đại sứ. Cảnh một thằng Tây chạy xích lô chở một thằng ta thường xuyên xuất hiện trong thành phố mà có lần một ký giả nào đã chụp hình in trên báo chính là cảnh thằng I-van chở tôi.
YêuNướcViệtNam.org