Nguyễn Xuân Hoàng
Tôi là đứa con thứ mười hai trong một gia đình mười ba anh chị em. Mười ba người con trong một gia đình, con số ấy đâu có nhỏ, phải không? Nhưng biết làm sao! Có ai trên đời này được quyền chọn nơi chốn, gia đình hay dân tộc để chào đời đâu. Tóm lại, tôi là một người Việt Nam ra đời ở miền Trung, trong thời chiến, dưới một mái nhà “đông dân” và “kinh tế gia cảnh” đang hồi sa sút.
Có lẽ, không một người Việt Nam nào không có kinh nghiệm về chiến tranh. Sài Gòn hay Hà Nội có chiến tranh theo cách riêng của nó. Những cuộc xuống đường. Những trái hỏa châu chiếu sáng khu ngoại ô hằng đêm. Lựu đạn cay trên đường phố. Mìn nổ ở một quán ăn. Bom phá sập một cao ốc. Và Hà Nội những ngày hoảng hốt vì bom Mỹ.
Nếu buổi sáng hôm nay, ngày đầu tiên của một niên học mới, thầy các em không tới kịp giờ và không bao giờ đến kịp với các em nữa, vì lúc ấy ở một nơi nào đó trên đất nước mến yêu đau khổ này, người đàn ông ấy đang ôm súng, đang chiến đấu, đang bị thương, đã biệt tích, đang chết cho các em có thể lớn lên
Nhưng mà tôi vui, vì tôi biết rằng từ nay tôi sẽ không còn phải đứng trên bục gỗ nói những điều hoàn toàn trái nghịch với những gì tôi đã từng nói trước đây. Tôi sẽ không còn phải đêm đêm chong đèn biên chép cái gọi là "giáo án" để sáng mai vào lớp đọc từng chữ như một cậu học trò không thuộc bài.
YêuNướcViệtNam.org