PHAN VĂN HƯNG
Viên kẹo tròn này để dành cho Mẹ,
Viên kẹo vuông này để lại cho Ba,
Viên kẹo nhỏ này để dành cho Chị,
Viên kẹo lớn này để lại cho Em,
Còn viên kẹo thật to này, là phần Bé đấy.
Bên bờ biển ở Pa-la-wan, có một bé gái lên sáu lên năm. Em ngồi đếm từng viên sỏi nhỏ,
Nói chuyện một mình như với xa xăm,
Từ khắp những phương trời
Và muôn lối đi trong đời
Gặp nhau trong tâm hồn Việt Nam sáng ngời
Mồ hôi trên cánh đồng
Mẹ ru trên núi sông
Ai trở về xứ Việt, nhắn dùm ta, người ấy ở trong tù.
Nghe đâu đây vang giọng hờn rên xiết
Dài lắm không đằng đẳng mấy mùa thu.
Ai trở về xứ Việt, thăm dùm ta, người ấy ở trong tù.
Cho ta gửi một mảnh trời xanh biếc,
Chúng đi buôn, buôn tước buôn quyền,
Chúng đi buôn cho nước đảo điên,
Chúng đi buôn, buôn núi buôn non,
Buôn tủi hờn, buôn cả giang sơn.
Chúng đi buôn, buôn sắc buôn sầu,
Chúng đi buôn nuớc mắt lòng đau,
Chúng đi buôn, thân xác xanh xao,
YêuNướcViệtNam.org