Phùng Nguyễn
Nhiều ngày tháng trôi qua từ khi bức thư được gởi đi. Chúng tôi đã không còn liên lạc với nhau nữa, nhưng điều đó không ngăn cản được tôi tiếp tục nhìn ngắm nàng. Tất nhiên là từ xa, qua những tác phẩm đăng rải rác trên các tạp chí văn chương mà tôi ưa thích. Tôi đọc nàng thực kỹ, lục lọi trong từng con chữ một dấu vết, một ký hiệu nào đó.
Năm đó tôi mười một tuổi. Sau mấy năm ròng rã mài đũng quần ở ngôi trường tiểu học dột nát ở làng trên, thuộc nát bấy cuốn Quốc Văn Giáo Khoa Thư, và lãnh những trận đòn thừa sống thiếu chết vì tội trốn học đi bẫy chim đá dế ngoài đồng, tôi may mắn trúng tuyển vào trường trung học công lập cấp tỉnh duy nhất của tỉnh Quảng Nam, trường Trần Quý Cáp
YêuNướcViệtNam.org