Phạm Đào Nguyên
Cuộc tình chợt đến chợt mất của Bình và Hiển đã đi vào thiên thu, như hai câu thơ đã đi vào dòng lịch sử. Còn ai biết tên anh, chỉ có nàng. Tên anh đã chìm vào quên… nhưng hai câu thơ bất hủ đã mãi mãi là một lời biết ơn với các chiến sĩ Dù. Họ đã vĩnh viễn là niềm yêu thương và kính phục vô bờ của bạn, của tôi
Bảy năm sau Hùng học xong cái bằng kỹ sư, và cái bằng công dân, bé Hạnh đã vào trung học. Loáng thoáng vài người đàn bà đi qua, vài cô gái mến anh, nhưng anh nghĩ và thương quý Quyên nhiều hơn. Anh quyết tâm níu kéo mối tình này trở lại. Hàng tháng anh gởi 100 đô cho Quyên nuôi An, nàng cảm ơn anh.
YêuNướcViệtNam.org