Phan Lạc Phúc
Trời Sydney năm nay lạnh hơn mọi năm. Ðêm Ðông buốt giá, phải trở dậy kiếm cái heater. Mở đèn lên, nhìn ra ngoài vườn, sương đêm đã đọng thành một màn băng mỏng. Nhìn màn băng mỏng trên sân, ký ức tôi bỗng trở về cái lạnh buốt xương năm 1976, khi tù cải tạo miền Nam năm đầu tiên ra Bắc. Tụi tôi được “chiếu cố” cho ở Sơn La, địa danh nổi tiếng “nước Sơn La, ma Vạn Bú.” “Sơn La âm u, núi khuất trong sương mù.”
Tôi được biết Nguyễn Thanh Thu do một sự tình cờ, rất tình cờ. Dạo ấy đâu vào khoảng 1960-1961, tôi đang làm việc tại một ngôi trường Quân Đội ở đầu đường Lê Thánh Tôn, gần bệnh viện Đồn Đất Sài Gòn. Bạn đồng sự của tôi là Tạ Tỵ, một họa sĩ tên tuổi. Năm ấy có một cuộc triễn lãm tranh, tượng rất lớn và Tạ Tỵ là tổng thư ký Ban Giám Khảo.
YêuNướcViệtNam.org