Phan Tấn Hải
Bài thơ sau đây sáng tác vào một năm sau ngày 9/11, tại một lớp học ở New York, các học trò cùng nhau làm một bài thơ. Một người thân của cô giáo đã chết trong ngày tấn công vào một tòa tháp ở World Trade Center; nạn nhân để lại một đứa con 3 tuổi. Các học trò làm chung bài thơ sau đây, nhan đê LIST OF “DON’T FORGETS” AND “REMEMBERS”…
Những người có may mắn được gặp Vũ Huy Quang không bao giờ quên óc trào phúng, tự riễu mình, tính khí độc đáo (thậm chí lập dị), nhiệt tâm và sự độc lập suy nghĩ của anh. Càng mến văn phong Vũ Huy Quang, lại biết anh chịu đọc và tinh thông văn học Anh ngữ, Pháp ngữ, bạn bè càng tiếc rằng tác phẩm đã hoàn thành quá ít và khiêm tốn so với vốn sống và tiềm năng sáng tác của nhà văn.
Thấy muôn nghìn dấu hỏi
trĩu nặng đè từng trang
một thời buồn như khói
ám lên giấy úa vàng
Trân trọng ghi từng chữ
làm mới những dòng thơ
ném lên trăm nghìn chữ
thành hoa qua kia bờ.


Một chiều tôi bước qua trường cũ
Trắng xóa mây ngàn áo mộng xưa
Tình bay ngàn cánh trời hoa phượng
Ðể bước trăm năm lạc chẳng ngờ
Tôi về sách vở buồn nghiêng ngả
Ðã cháy từng lời tiếng đạn tên
Nửa đêm thảo hịch nghe hồn nước
Gọi ngựa voi hầu trận bút nghiên.
Tôi ngồi đọc trang sử
những dòng nghiêng ngả buồn
cay mắt dò từng chữ
khói lạnh phả trong hồn
Thấy muôn nghìn dấu hỏi
trĩu nặng đè từng trang
một thời buồn như khói
ám lên giấy úa vàng
Mấy ngày trước khi vượt biên, tôi lên Bình Dương thăm Thầy Tịch Chiếu. Chùa lúc đó vắng lắm, không bao nhiêu người. Quê nhà khi đó đang vào một thời kỳ say men xã hội chủ nghĩa. Không có lời nào mô tả được thời kỳ này. Nhà nước sau này, gọi đó là thời bao cấp. Nói như thế chỉ là phiến diện. Nhưng dù gọi gì thì gọi, thời đó nhiều chuyện cực kỳ đau đớn hơn bây giờ nhiều.
Cùng nắm tay những Nàng Thơ nhảy múa
gót phiêu bồng bay khắp nẻo thời gian.
Rồi nghiêm chỉnh nghiêng đầu nghe giấy mực
hồn ngạc kinh thao thức trận khóc cười
Tìm trang sử có tên là Hạnh Phúc
đến bây giờ ngơ ngác tuổi ba mươi.
Sau năm 75 vài năm, tôi được tin là thầy đã bị bắt vì một lý do nào đó. Bạn cũng biết là ở nước mình, người ta có thể ở tù không vì một lý do nào cả. Dễ lắm, chỉ cần một trận cười không kềm hãm được buông ra giữa quán cà phê trong lúc đài phát thanh đang oang oang bài diễn văn nào đó, hoặc tiếng thở dài không đúng chỗ
Tới bốn mươi năm sau, tôi chợt nhớ lại, và mới nghĩ rằng tôi có thể hiểu được câu nói của cô bé hôm đó, “Ơi... ạ ơi. Phải chi mình cứ ngồi đọc sách mãi như thế, thích nhỉ.” Than ôi, hiểu dược thì đầu tôi bạc rồi, và người đã xa rồi.
Cô bé là mối tình đầu của tôi, và tôi là người có tên “Ơi... ạ ơi.”
YêuNướcViệtNam.org