Phan Trang Hy
Gần đến Trung thu. Bọn trẻ con đứa nào cũng náo nức đón chờ. Không phải chúng chờ bánh kẹo, chờ phá cỗ. Mà chúng chờ được làm lân, được múa lân. Lân đi từng nhà. Không nhà nào từ chối bọn trẻ. Bọn trẻ như làm chủ cả xóm. Lân của xóm khác không dám đến đây múa. Phần vì sợ lân ở đây đánh, phần vì không có ai mời múa. Hầu như đã thành lệ, lân xóm nào thì múa ở xóm đó
Trằn trọc, nghĩ suy mấy đêm, y ngẫm khối thằng không ra gì mà vẫn sống phây phây. Biết bao thằng có tiền, có quyền, tham lam mà vẫn sống sướng. Bọn chúng ngày một giàu có thêm, ngày một được trọng vọng. Quả là chúng xứng đáng là những kẻ có tài! Nếu có vỡ lở chuyện tham nhũng, ăn cướp của công, bọn chúng trốn biệt như có phép tàng hình. Một sợi lông của chúng vẫn không bị rụng.
Tôi kể chuyện này có thật ít nhất cũng được 51%. Có thể bạn hỏi sao không là 100% mà lại là 51. Thôi thì, tôi cũng xin thú thật chỉ có 51% là thật, còn 49% là giả. Giả chứ không phải dối! Giả chứ không phải gian! Và bạn có thể cho tôi chỉ biết hư cấu, hư cấu theo cái cách của bọn làm văn nghệ. Cũng được, nếu bạn nghĩ như thế.
YêuNướcViệtNam.org