Phan
Quả thật giữa hai dân tộc Việt - Mỹ nên nói liền sau hai tiếng “Thank you là hai tiếng “Cảm ơn”. Chúng ta cảm ơn nhau nhiều hơn nữa mới phải từ sự thông cảm và cưu mang nhau sau một cuộc chiến vô tiền khoáng hậu mà người Mỹ, người Việt đã cùng đổ máu chung trong một chiến hào. Chiến thắng cuối cùng đã thuộc về nhân bản. Chuyện màu cờ sắc áo nhất thời thôi…
Ông đạo đã không còn dáng vẻ thư sinh như ngày nào bởi đồng chua nước mặn, cái ăn cái mặc bây gìơ đều là xa xỉ đối với một người sa cơ lỡ vận. Ông đạo sống thầm lặng với mưu toan thâm u trong đầu là chờ ông già về, sau đó… "dông". Ông đạo sợ đưa gia đình "vọt" sớm thì chính quyền mới lại trút giận lên cụ thân sinh đang trong trại cải tạo.
Sau ngày miền Nam thất thủ, tôi cũng thất học luôn từ đó. Kiếm sống theo bạn bè cũng chẳng đến đâu vì đứa nào cũng ngờ nghệch như nhau, toàn dân lưng dài tốn vải ăn no lại nằm. Một dạo ăn không ngồi rồi nhìn mẹ tôi bán đồ nhà để sống còn, thật đau lòng khi thấy mẹ tôi bán đi những món nữ trang của riêng mẹ, rồi đến những món lẽ ra là gia bảo.
Sông Seine không sạch và không thơ mộng như đồn thổi. Nhưng huyền thoại bên bờ con sông lừng danh này có thêm chuyện một người châu Á ngồi không bên tách cà phê để thấy được sự mầu nhiệm của đức tin. Lòng tôi thả về cố quận, “Khung cửa sổ hai nhà cuối phố/ chẳng hiểu vì sao không khép bao giờ?“đã lùi vào dĩ vãng
Khổ hai không phải là khổ hoài, khổ luận vô thiên lủng, giang hồ vặt ưa nói chữ rẻ tiền vì dễ mua. Nhưng mua khổ lại không dễ chút nào! Muốn khổ - phải xuất cảnh mới biết bán sức lao động còn phải biết tiếng Anh mới có người mua. Thằng nhỏ theo gia đình đi diện H.O. Nghĩa là khi nhỏ hơn bây giờ nữa, nó đã khổ vì cha đi tù cải tạo.
Tháng Năm lại về cho con nhớ mẹ, cháu nhớ bà lặn lội vào thăm. Ôi thương người bà miền trung mùa đông thiếu áo hè thời thiếu ăn mà lặn lội vô tới miền Tây Nam bộ để tìm gặp thằng cháu rơi, trao hết gia tài cho tương lai hậu duệ. Ba miền quê xưa khác nhau phong thổ nhưng lòng mẹ, lòng bà đâu kể giọt máu rơi vì con cháu là máu mủ.
Từ đó em thành trùm của món gỏi cuốn trong bạn bè. Có tiệc tùng nào từ thời còn đi học, đến khi chúng ta nên gia thất thì bạn bè vẫn yêu cầu em làm món gỏi cuốn khi họp mặt. Gỏi cuốn đưa em lên ngôi vị độc tôn của cả hai bên nội ngoại, và danh bất hư truyền đến gỏi cuốn có trong vali biêt xứ của hai ta là mấy xấp bánh tráng
Tôi ở đây bằng tuổi thơ của một đời người nên thấy được xóm làng xưa cũ và một gia đình đã muôn phương theo vận nước; tôi không ở đây bằng ước vọng thôn tính miền Nam, làm chủ căn nhà bốn tầng, nên buồn tủi về già như cô với cái quán cóc lề đường ọp ẹp. Tôi chào cô không hận thù như xưa, một chút ngậm ngùi với người bỏ xứ ra đi như nhau thì ở đâu có cơm ăn-nơi đó là quê hương, còn quê nhà thì đã mất vĩnh viễn……
Nhưng với mỗi người, dù đã bao nhiêu tuổi vẫn không quên nếu đã có một lần ngồi nấu bánh thâu đêm. Khoanh bánh tét, miếng bánh chưng, dường như thoát ra khỏi giá trị thực phẩm ngày tết để mang ý nghĩa tinh thần về mặt phong tục tập quán, hễ Tết thì ít nhiều cũng ăn một miếng bánh chưng, bánh tét để coi như mình có ăn Tết
YêuNướcViệtNam.org