Phan
Nơi tôi ở, ai thường đi làm sớm sẽ thấy mùa sương về khi trời chớm thu. Những sáng tháng mười trời đã thôi rạo rực một ngày nắng bắt đầu, không gian tĩnh lặng hơn với màn sương sớm mờ phủ núi đồi xa, hàng cây bên đường thôi xào xạc gió hạ để trầm mặc, cánh chim trời thôi há mỏ sinh nhai lao đi những đường bay mạo hiểm, đôi cánh bạc màu khép lại mùa qua trên cột điện.
Biết nói gì để an ủi bà cụ hơn là im lặng chia chung nỗi ngậm ngùi của phận người. Muốn kể cho bà cụ nghe chuyện Đức Phật đi hoằng pháp, nhưng người ta không biết ngài chính là Đức Phật nên hỏi ngài, "Thưa ngài, Đức Phật ở đâu, làm sao tìm gặp Người?" Đức Phật trả lời, "Phật ở trong nhà bạn. Cha mẹ của bạn là Phật. Hãy trở về nhà phụng dưỡng cha mẹ cho thật tốt, là thờ phụng Phật."
Người Việt Nam mà không biết cây tre thì chắc như người Mỹ không biết tới cái hamburger. Đã là người Việt, ít nhiều ai cũng có ký ức với cây tre. Lũy tre làng đi vào ca dao, văn học. Người dưới quê hẹn nhau, “tầm mặt trời tới ngọn tre, hay xế ngọn tre…” thay cho cái đồng hồ khi còn xa lạ với người dân quê.
Từ ngày tôi giúp bác Sa dựng lên cái Tuyệt tình cốc ngoài sân sau nhà bác. Tôi cũng muốn có một cái như vậy để tại ngoại những lúc cần yên tĩnh. Nhưng mỗi người mỗi cảnh. Nghĩ đến gia cảnh của tôi, chưa phải lúc cho mình tĩnh tọa. Không khéo lại nhàn cư vi bất thiện. Hôm nay đến chơi tuyệt tình cốc của bác Sa mới thích thú làm sao" Những dây mướp, dây khổ qúa, leo xanh cả bốn bề vừa làm diệu nắng hè, vừa cho cảm giác nơi ở của một người quên - rồi - thế - sự.
Tháng sáu. Cây lá như cô gái đã trưởng thành, chỉ còn việc đơm hoa kết trái từ nhựa sống dâng tràn. Sự hình thành thế hệ tiếp nối sẽ lấy đi sự sung mãn của cây mẹ; một lớp hậu duệ là hoa, trái, được vắt ra từ tinh hoa của cây mẹ nên cây mẹ già đi, xác xơ khi thu về, và tàn rụng theo mùa đông sẽ đến. Tháng này mưa nặng hạt ở quê xa.
Người Nam bộ cười hề hề, nói, “Lộn rồi! Lộn hết trơn rồi!” Sai lộn hay lầm lẫn là chuyện thường, không giới hạn nam nữ, tuổi tác, nghề nghiệp… Ai cũng có sai lộn. Nhỏ thì không ảnh hưởng như cầm nhầm xâu chìa khoá của người khác; cùng lắm chỉ mất công khi ra tới parking, không mở được cửa xe mình thì phải trở vào toà soạn, nhà hàng để đổi
Ai cũng có một nơi để về yên nghỉ. Thiên đàng hay Địa ngục có gì khác nhau thì bà không biết! Nhưng điều bà biết chắc là về đâu cũng không đem theo được những gì của trần gian. Có đem theo được chăng cũng chỉ là những điều vô hình. Thiện và Ac trong cõi trần đã sống.
Con gái cụ xin nghỉ làm nửa buổi để giúp cụ dọn vô nơi ở mới. Tách xách theo túi cơm, canh nấu vội cho mẹ có cái ăn. Tội cả hai người bị hoàn cảnh hành hạ đến khổ tâm. Đêm nay, người con khó ngủ vì lo mẹ có ngủ được không ở chỗ lạ. Trong khi sáng mai chị vẫn phải thức dậy đúng giờ để còn đi làm.
Lạ là nó không hút thuốc thì lấy cắp cái quẹt làm gì? Lạ hơn là lấy được rồi vứt bỏ. Tôi nhặt lại cái quẹt mới tinh trong thùng rác. Chiều đó, tôi hỏi nó. Thằng bé khóc thút thít. Nó bị bệnh ăn cắp, không cưỡng lại được. Từ năm lớp 10 đã bị cảnh sát bắt, tù tội. Bỏ học. Ra tù, lại ăn cắp, vứt bỏ… bị bắt, vô tù.”
YêuNướcViệtNam.org