Phan
Người Nam bộ cười hề hề, nói, “Lộn rồi! Lộn hết trơn rồi!” Sai lộn hay lầm lẫn là chuyện thường, không giới hạn nam nữ, tuổi tác, nghề nghiệp… Ai cũng có sai lộn. Nhỏ thì không ảnh hưởng như cầm nhầm xâu chìa khoá của người khác; cùng lắm chỉ mất công khi ra tới parking, không mở được cửa xe mình thì phải trở vào toà soạn, nhà hàng để đổi
Ai cũng có một nơi để về yên nghỉ. Thiên đàng hay Địa ngục có gì khác nhau thì bà không biết! Nhưng điều bà biết chắc là về đâu cũng không đem theo được những gì của trần gian. Có đem theo được chăng cũng chỉ là những điều vô hình. Thiện và Ac trong cõi trần đã sống.
Con gái cụ xin nghỉ làm nửa buổi để giúp cụ dọn vô nơi ở mới. Tách xách theo túi cơm, canh nấu vội cho mẹ có cái ăn. Tội cả hai người bị hoàn cảnh hành hạ đến khổ tâm. Đêm nay, người con khó ngủ vì lo mẹ có ngủ được không ở chỗ lạ. Trong khi sáng mai chị vẫn phải thức dậy đúng giờ để còn đi làm.
Lạ là nó không hút thuốc thì lấy cắp cái quẹt làm gì? Lạ hơn là lấy được rồi vứt bỏ. Tôi nhặt lại cái quẹt mới tinh trong thùng rác. Chiều đó, tôi hỏi nó. Thằng bé khóc thút thít. Nó bị bệnh ăn cắp, không cưỡng lại được. Từ năm lớp 10 đã bị cảnh sát bắt, tù tội. Bỏ học. Ra tù, lại ăn cắp, vứt bỏ… bị bắt, vô tù.”
Ôi những hàng me bầu bạn với tuổi học trò, người bán hàng rong, khung cửa sổ nhà ai quên khép làm nhớ hoài những chiếc lá li ti trên tóc người ngồi đánh đàn thùng tới ngẩn ngơ lão me già, thằng canh me nhỏ. Rồi tuổi nào ngồi trên yên xe, dựa gốc cây me mà nghe tiếng dương cầm từ vuông cửa nhớ vọng xuống đời dài chi lê thê… khi vuông cửa còn đó, tiếng đàn còn đâu!
Quả thật giữa hai dân tộc Việt - Mỹ nên nói liền sau hai tiếng “Thank you là hai tiếng “Cảm ơn”. Chúng ta cảm ơn nhau nhiều hơn nữa mới phải từ sự thông cảm và cưu mang nhau sau một cuộc chiến vô tiền khoáng hậu mà người Mỹ, người Việt đã cùng đổ máu chung trong một chiến hào. Chiến thắng cuối cùng đã thuộc về nhân bản. Chuyện màu cờ sắc áo nhất thời thôi…
Ông đạo đã không còn dáng vẻ thư sinh như ngày nào bởi đồng chua nước mặn, cái ăn cái mặc bây gìơ đều là xa xỉ đối với một người sa cơ lỡ vận. Ông đạo sống thầm lặng với mưu toan thâm u trong đầu là chờ ông già về, sau đó… "dông". Ông đạo sợ đưa gia đình "vọt" sớm thì chính quyền mới lại trút giận lên cụ thân sinh đang trong trại cải tạo.
Sau ngày miền Nam thất thủ, tôi cũng thất học luôn từ đó. Kiếm sống theo bạn bè cũng chẳng đến đâu vì đứa nào cũng ngờ nghệch như nhau, toàn dân lưng dài tốn vải ăn no lại nằm. Một dạo ăn không ngồi rồi nhìn mẹ tôi bán đồ nhà để sống còn, thật đau lòng khi thấy mẹ tôi bán đi những món nữ trang của riêng mẹ, rồi đến những món lẽ ra là gia bảo.
Sông Seine không sạch và không thơ mộng như đồn thổi. Nhưng huyền thoại bên bờ con sông lừng danh này có thêm chuyện một người châu Á ngồi không bên tách cà phê để thấy được sự mầu nhiệm của đức tin. Lòng tôi thả về cố quận, “Khung cửa sổ hai nhà cuối phố/ chẳng hiểu vì sao không khép bao giờ?“đã lùi vào dĩ vãng
YêuNướcViệtNam.org