Phan
Tháng Năm lại về cho con nhớ mẹ, cháu nhớ bà lặn lội vào thăm. Ôi thương người bà miền trung mùa đông thiếu áo hè thời thiếu ăn mà lặn lội vô tới miền Tây Nam bộ để tìm gặp thằng cháu rơi, trao hết gia tài cho tương lai hậu duệ. Ba miền quê xưa khác nhau phong thổ nhưng lòng mẹ, lòng bà đâu kể giọt máu rơi vì con cháu là máu mủ.
Từ đó em thành trùm của món gỏi cuốn trong bạn bè. Có tiệc tùng nào từ thời còn đi học, đến khi chúng ta nên gia thất thì bạn bè vẫn yêu cầu em làm món gỏi cuốn khi họp mặt. Gỏi cuốn đưa em lên ngôi vị độc tôn của cả hai bên nội ngoại, và danh bất hư truyền đến gỏi cuốn có trong vali biêt xứ của hai ta là mấy xấp bánh tráng
Tôi ở đây bằng tuổi thơ của một đời người nên thấy được xóm làng xưa cũ và một gia đình đã muôn phương theo vận nước; tôi không ở đây bằng ước vọng thôn tính miền Nam, làm chủ căn nhà bốn tầng, nên buồn tủi về già như cô với cái quán cóc lề đường ọp ẹp. Tôi chào cô không hận thù như xưa, một chút ngậm ngùi với người bỏ xứ ra đi như nhau thì ở đâu có cơm ăn-nơi đó là quê hương, còn quê nhà thì đã mất vĩnh viễn……
Nhưng với mỗi người, dù đã bao nhiêu tuổi vẫn không quên nếu đã có một lần ngồi nấu bánh thâu đêm. Khoanh bánh tét, miếng bánh chưng, dường như thoát ra khỏi giá trị thực phẩm ngày tết để mang ý nghĩa tinh thần về mặt phong tục tập quán, hễ Tết thì ít nhiều cũng ăn một miếng bánh chưng, bánh tét để coi như mình có ăn Tết
Mùa Lễ đã về, lễ Tạ ơn đến gần từng ngày với những sớm mai thức dậy trong hơi thu lành lạnh, những chiều về bát ngát trời thu trên những cánh đồng…Tôi nhớ lắm những người quen kẻ còn người mất, thương đám trẻ trong nhà không còn háo hức đợi quà mà chúng đang tất bật đời sống của những người đã trưởng thành, những người cố nhín chút thời gian đi mua quà cho người thân của chúng khi ngày lễ Tạ ơn đã cận kề.
Dường như người Việt nào đến định cư ở nước Mỹ cũng nhanh chóng nhận ra một nét đẹp trong văn hóa bản xứ là người Mỹ thích treo cờ Mỹ trước nhà vào những dịp lễ. Đặc biệt là lễ Chiến Sĩ Trận Vong và lễ Độc lập. Nếu để ý, chúng ta sẽ tự đặt ra câu hỏi với mình là, không biết trên Thế giới, có bao nhiêu nước mà ở những nơi bán vật liệu xây dựng, sửa chữa nhà cửa như Home Depot, Lowe’s, hay ngay trong chợ gia dụng
Tôi ghé Bệnh viện thăm ông bạn già. Ông ấy cứ đuổi tôi về, “Về đi. Gặp nhau ở đây chả có gì vui. Ra quán, mà gặp bạn bè…”Nói thế, nhưng lòng già tôi thuộc sáu câu. Nằm chèo queo một mình cả ngày mới được vợ con vô thăm một chút buổi chiều; bạn bè thì thưa như tóc hói. Một ngày của người nằm bệnh viện cũng chẳng khác người ở tù
Hôm qua lạnh quá, ảnh hưởng bão tuyết vùng Đông Bắc nên xứ cao bồi cũng teo tóp theo. Ngồi uống vài chai bia với người bạn già ngoài garage, chứ đâu dám ra sân sau nhà vừa đốt lửa vừa uống bia như mới tuần trước. Xứ sở có thời tiết khùng điên nhất Hoa Kỳ đến người bản xứ còn nói Texas là tiểu bang crazy weather. Thế là chúng tôi phải mở cái máy sưởi nhỏ để hong chân, hơ tay.
À! Thì ra món nợ con người với nhau là vạn tuế, có trốn ở nhà thì bên ngoài vẫn thế! Nhưng con nợ bây giờ dửng dưng hơn, từng người nhanh chân hơn để vô nhà hàng cho khỏi ướt mưa và gió lạnh. Có những thứ không bao giờ hạ giá được! Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi: Tấm lòng!”
YêuNướcViệtNam.org