Song Thao
TCán bộ giáo đầu cà kê về chính sách khoan hồng của nhà nước. Tim tôi nhảy loạn xạ. Được về hay ở lại? Hai tình huống xa nhau như Thiên Đàng Địa Ngục. Tai tôi hững hờ với những sáo ngữ rỗng tuếch đang phát ra từ cái miệng bôi mỡ. Rồi giây phút định mệnh cũng đến. Tên người đầu tiên được xướng lên. Kẻ diễm phúc đứng phắt dậy mặt mũi ngơ ngác tái mét.
Và sự nhiệm màu nào đã đưa Trung tới phòng khách học xá vào một buổi sáng thứ hai của một tuần không có giờ cours. Mấy ông giáo sư ở Saigon nhiều khi cũng biết vắng mặt không lên dạy đúng lúc. Tôì có nguyên một tuần lễ rong chơi với...người khách lạ. Mái tóc cắt ngắn, nước da đen bóng và khuôn mặt hơi tròn hơn làm Trung thật sự lạ hoắc trước mắt tôi.
Nhiều người mang sách báo ra bỏ bên vệ đường hoặc trong bụi cây khuất lấp để dân chúng ai muốn lượm cũng được. Dù sao cũng là một cách cứu sách, như người mẹ nghèo hoặc bị tình phụ bỏ trẻ sơ sanh ngoài đường để có đường sống cho con thơ. Dân Sài Gòn coi sách như con đẻ, họ xúm vào cứu sách. Mỗi người yêu sách có cách cứu sách riêng
Cho
Tinh thần Giáng sinh nằm trong nghĩa cử cao đẹp đó. Các cụ xưa đã từng dạy con cái: nhân chi sơ tính bản thiện. Cái thiện nằm sẵn trong mỗi chúng ta. Những ngày lễ cuối năm, Giáng Sinh và Năm Mới, chỉ là cơn gió thổi cho ngọn lửa thiện trong mỗi chúng ta bùng lên. Ngọn lửa thiện lúc nào cũng âm ỷ trong mỗi chúng ta, suốt cuộc đời!
YêuNướcViệtNam.org