Song Thao
Dân Việt Nam ai cũng phải biết Nguyễn Trãi. Đó là một trong những khuôn mặt rạng rỡ nhất của lịch sử Việt Nam. Dù sao, với đất đứng của cụ Nguyễn Trãi tại một nơi xa cách đất nước vạn dặm, cũng là một hãnh diện cho toàn thể dân Việt. Khi đứng chụp tấm hình kỷ niệm bên cụ, trong tôi đã dấy lên niềm tự hào dân tộc.
Sáng thứ Hai đầu tháng Ba. Trời chẳng ra làm sao cả. Vừa tuyết, vừa mưa băng, vừa gió, vừa lạnh. Nhiệt độ vẫn cứ kè kè ôm một cái dấu trừ ở phía trước. Vất vả rồi đây, Thạc nghĩ thầm. Anh nhớ tới thằng bạn cứ mỗi lần bực mình với thời tiết là lên giọng ông ổng hát bài quốc ca “Oh Canada”. Nó muốn xỏ xiên cái quốc gia mà nó là một công dân hờ.
Dầu gió chẳng bao giờ bị phụ bạc chẳng kể thời. Hầu như ngày nay, dù sinh sống ở hải ngoại, trong ngăn kéo tủ hay trong ví xách tay, hộp dầu gió vẫn nằm khuất đâu đó. Thường thì chẳng ai nhớ tới nhưng khi hữu sự mọi người đều vớ ngay chai dầu gió. Nhiều người, nhất là thế hệ cha ông chúng tôi, ghiền dầu gió. Khi còn ở Sài Gòn, bước chân lên xe lam, xe đò hay xe lửa, ít khi chúng ta không ngửi thấy mùi dầu.
"Rượu mời ta rót cho ta. Bạn gần không tới, bạn xa chưa về Rót nghiêng năm tháng vào ly Mắt nheo bóng xế, tay che tuổi buồn". Đó là lời buồn với rượu của Thanh Nam. Rượu của Thanh Nam cũng như rượu của chúng tôi không phải là rượu đế. “Nước mắt quê hương” là tên khác của rượu đế. Cái tên nghe chất ngất tình tự dân tộc này được lính miền Nam trước đây rất khoái.
Lobster Canada là thứ vang danh thế giới. Nói tới tôm hùm là phải tôm hùm Canada mới được. Chúng có chi đặc biệt? Chúng sống dưới những bãi đá ngầm ở vùng biển sâu, nước trong và lạnh giá. Vì vậy chúng rất ngọt thịt và có vị thơm riêng. Mỗi miếng thịt tôm hùm như chứa cả tinh hoa của biển cả được ướp bằng vị mặn của thiên nhiên.
Chiếc máy bay đội mây mà đi năm xưa như một trái cây lóng lánh ngoài tầm tay với, tôi đã với được. Các bạn tôi cũng đã với được. Chúng tôi đã hầu hết gặp lại nhau ngàn dặm cách xa đất tổ. Tuổi của một đời người ngắn hơn tuổi của lịch sử. Ngắn hơn rất nhiều. Chúng tôi đã được cuốn đi theo con đường ngắn. Còn con đường dài, con đường của lịch sử? Biết đâu đấy!
Bà không có hiện tại. Quá khứ xa thẳm đã giữ rịt bà trong tay. Hình như trong tim não bà đã có một sự chọn lựa dứt khoát. Chúng chỉ cho phép bà lưu giữ những gì bà thích, ngày xưa. Hình ảnh tôi như đã bằn bặt mất hút, không thể nào tái hiện lại trong bộ nhớ của bà. Hình như bà vẫn mơ hồ cảm thấy có chút thân mật nào đó với tôi nhưng không thể nhận ra đứa con cả chục năm bà không gặp
Cái mục ẩm thực này là kết quả...bên lề của lớp học nhưng lại là kết quả thú vị nhất. Ông thầy đã phải vất vả trăm đường mới có thể làm cô học trò hiểu tại sao lại có thứ sách đầy chữ nghĩa nằm ở trên bàn và thứ sách dòn tan ngon lành nằm trong tô phở. Nghĩa của một chữ nằm ở chỗ này loạng quạng sang nằm ở một tiếng khác như vậy làm ông thầy mệt phờ.
Thơ văn, hội họa là nghệ thuật. Đó là những thứ làm cuộc sống của con người thăng hoa. Nhưng khi cần, thơ văn hay hội họa cũng là nhưng vũ khí hữu hiệu nhất tranh đấu cho quyền sống tự do của con người. Họa sĩ Nguyễn Gia Trí đã dùng vũ khí này khi chế độ đã đi vào con đường độc tài Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, con người ốm yếu mỏng manh, cũng đã làm như vậy khi CS cưỡng chiếm miền Nam.
YêuNướcViệtNam.org