Thận Nhiên
Mấy năm sau tôi trở lại. Xã vẫn nghèo, chợ vẫn lầy lội xập xệ, mẹt khoai mớ rau vẫn không khác trước, chỉ có người bán người mua ngày càng già cỗi đi. Miếu ông Minh vẫn vậy, tù mù u ám, tượng ông phủ bụi và lớp sơn kim nhũ vụng về đã phai tróc theo ngày tháng. Tôi định hỏi: “Ngồi trên kia ngó mãi một cảnh đời ngày càng tàn tạ thì chắc chẳng vui vẻ gì, ông Minh nhỉ?”
Những nhà cách mạng của thế hệ đầu tiên và thứ hai rồi thứ ba lần lượt qua đời. Thế giới bên kia là một thế giới buồn tẻ vì nó không có sự tranh đoạt quyền lực hay một nguyên cớ nào để họ làm cách mạng, điều vốn là mục đích và ý nghĩa của sự tồn tại của họ. Ở đó không có cái chết nên không aí giết người. Không có giết người thì không có cách mạng.
Lúc nãy nằm mơ. Tôi thấy mình cưỡi ngựa, tay cầm thương, tay vung gươm, dẫn trăm vạn quân đánh Đông dẹp Bắc hằng trăm trận, chém tướng đoạt thành, đánh đâu thắng đó. Nằm trong bóng tối, tôi tiếc giấc mơ vua, và cố mơ một giấc khác, một giấc hiện đại và có hậu, và nhất là chẳng phải máu xương chiến chinh nhưng vẫn đời đời bền vững, tôi mơ làm tổng bí thư.
Mây chiều nặng, sà xuống thấp. Ngã ba. Hai con đường đất giao nhau, vắng hoe, bụi đỏ bốc lên khi có gió tạt ngang. Cái bảng tên đường rỉ sét, gắn trên thanh gỗ, vẽ mũi tên chỉ về hai phía. Một mũi tên ghi Núi Thái, chỉ theo con đường chạy vào chân núi, khi hút tầm mắt, nó chạm vào sườn đá thì biến mất, đường cụt. Mũi tên còn lại chỉ một ngã dẫn vào xã Định Long
Trong khoảng thời gian tính từ 04 giờ sáng ngày 09/01/1962 đến tối ngày hôm nay, 27/01/2011, trên đời sống này, tôi đã đánh rơi: gia đình, tổ quốc, tình yêu ,tuổi trẻ...Tôi viết thông báo này với mong muốn được giúp đỡ trong việc phục hồi, phục chế, hay xin được cấp lại các món xa xỉ đã mất kể trên. Địa cầu, ngày 27/01/2011
Tôi tên là Nguyễn Văn Tâm, tôi bị bắn trúng ngực, tôi bị bắn trúng tim. Tôi chết ngay lúc đó
Tôi chết mà không kịp hiểu vì sao
Chúng tôi không phải là cướp biển
Chúng tôi bắt cá ngoài biển khơi
Ở xứ này, mọi thứ bằng cấp đều được trao tặng, hoặc mua, chứ không cần phải học. Có lần, người ta đã trao nhầm: vị lãnh đạo cao nhất nước được nhận tấm bằng “giáo sư ngành tấu hài - nghệ sĩ nhân dân” mà lẽ ra là của một danh hài, và ngược lại, gã danh hài thì nhận tấm bằng “tiến sĩ ngành xây dựng đảng” lẽ ra là của vị lãnh đạo
Những câu chuyện giữa chúng tôi thường không đầu không đuôi về mọi đề tài, nhưng nếu ngồi đủ lâu thì thế nào nó cũng dẫn đến Việt Nam, nhưng dường như cả hai chúng tôi đều cố tránh cái Việt Nam của quá khứ. Chúng tôi nói, nhưng nói về Việt Nam hôm nay. Đại loại như tình hình Trung Quốc muốn chiếm Biển Đông.
YêuNướcViệtNam.org