Thi Vũ
Lúc tinh mơ, sương phủ màu thu quạnh đất trích. Trưa xanh sắc nước. Chiều hồng lam mắt gọi. Vào đêm, điện đường nơi Tân Kiều Pont Neuf thả xuống muôn chiếc lồng đèn quay trên mặt sóng. Thỉnh thoảng, một hai chiếc du thuyền Bateau Mouche chở du khách chơi sông, lướt nhẹ êm, và chiếu pha sáng chói hai bờ. Lá cây bỗng lục mướt trong veo.
Bài thơ chỉ có mười ba câu năm chữ. Không cẩu kỳ cấu trúc tới từ ngữ. Thế mà sao thơ hay ? “Chiều” đứng ngang các bài thơ hay kim cổ. “Chiều” sẽ lọt vào tuyển tập thơ thế giới. Vì sao? Vì “chiều” vói tới nỗi niềm người trên mặt đất. Không đặc chất vùng miền riêng lẻ. Nhạc thơ trải xuống dư ba trầm lắng ánh hoàng hôn. Trầm rồi lắng, dốc xuống tới vực hồn.
Quê hương còn chập chững trong thời tiêu xài phí phạm kẻ hiền tài. Quê hương chưa biết tích lũy, chưa tính cuộc trăm năm. Chế độ cải tạo thành công quật ngã những kẻ cứng đầu, oanh liệt thuở trước. Biến họ thành kẻ sống không bầu máu nóng, gặm nhắm ngờ vực, và xua đuổi những giấc mơ sống thừa. Kể cả thời gian sau cuộc trở về.
YêuNướcViệtNam.org