Trần Thế Phong
Những người dân đến đây là những người ở quận Bình Thạnh thành phố Sài Gòn, phần đông là dân không có hộ khẩu, hạ sĩ quan hay binh sĩ của quân đội VNCH hoặc vợ sĩ quan chồng đi học tập. Chia nhau mỗi một toán bốn người, hai cây rựa, lựa cây mì tốt, bỏ ngọn và gốc lấy đoạn giữa khỏang một thước, hai mươi cây bó một bó, vác bỏ lên xe, đầy xe chở về trại.
Khuya mồng một Tết vừa rồi ở thành phố Santa Ana có một ông Việt Nam điên đi giữa đường bị xe tông chết. Tôi chẳng biết đâu mà mò, mà tìm ông, ông bạn già, trên đôi vai trĩu nặng những khổ đau của cuộc đời.Tôi nghĩ là ông không chết, ông lẫn khuất đâu đó, để nhìn tiếp cuộc đời ô trọc nầy, để nhìn thấy những người tự xưng mình anh hùng, là thần tượng, đã đến buổi hoàng hôn. Vì ông đang đứng bên đời…
Những ai đến Pleiku mà không uống cà phê Dinh Điền là chưa biết Pleiku. Từ sáng sớm đến khuya đều đông khách. Có những người lính tiền đồn xa xôi về thị xã công tác, phải giành thì giờ ghé vào Dinh Điền uống một ly cà phê, trở lại đơn vị mới an lòng. Có khi đông khách hết chỗ ngồi, ngồi trên nón sắt, súng kê lên đùi uống một ngụm cà phê đen, hút một hơi thuốc Captain
Phụng dạo quanh vườn. Khu vườn của tuổi thơ. Qua bao cuộc bể dâu vẫn còn. Cái giếng nước trong veo. Cây dâu đất có cả trăm năm vẫn còn và mỗi năm ra trái sum sê. Đây vạt đất đầu hè. Mẹ nói, nhau của ba chị em chôn nơi đây. Ôi nơi chôn nhau cắt rún là đây. Phụng cố nhìn hết, ghi hết những hình ảnh của khu vườn tuổi thơ vào trong trí nhớ. Biết bao giờ về lại…
YêuNướcViệtNam.org