Trần C. Trí
Nắng buổi sáng trong khuôn viên đại học lên cao, hực hỡ. Lác đác một vài nhóm sinh viên đi qua đi lại gần chỗ chúng tôi đang ngồi, nói cười rôm rả. Lisa đưa mắt nhìn quanh ngoại cảnh, con người mà như không hồn. Rõ ràng là giữa em và đám học trò cùng trường có một khoảng cách nào vô cùng mênh mông, to lớn. Tôi chợt nghĩ đến hai chữ số mạng.
Thật là đơn giản và rõ ràng: Con cái không thuộc về cha mẹ. Chúng ta lúc nào cũng muốn kiểm soát con cái, muốn chúng sống cuộc đời chúng ta vẽ ra cho chúng sống. Chúng ta muốn con cái lúc nào cũng quây quần bên mình mà quên đi rằng đó chẳng khác nào làm cho chúng phải sống cảnh cá chậu chim lồng, thay vì phải đem lại cho chúng cái quyền làm cá nước chim trời.
Ngày ra đi trên một chiếc thuyền bằng một căn nhà nhỏ mà chất đầy 96 người, tôi chỉ một nách hai đứa con còn nhỏ dại, không biết sống nay chết mai, hay đi về nơi đâu. Chồng tôi chết trận chỉ vài tháng trước khi miền Nam mất vào tay cộng sản. Ba má tôi già yếu, chỉ biết dấu nước mắt nhìn con cháu trốn chế độ bạo tàn đi tìm tự do,
YêuNướcViệtNam.org